Thursday, August 20, 2009

20/08 Dân số Việt nam già trước khi giàu

Thứ năm, 20/8/2009, 16:23 GMT+7

Ảnh: Hoàng Hà.
Theo dự kiến đến năm 2015 nước ta mới bước vào giai đoạn dân số già, nhưng với tỷ lệ người trên 65 tuổi năm 2008 là 7,5% thì dân số nước ta đã già hóa.
Việt Nam có gần 86 triệu người
Thông tin được ông Dương Quốc Trọng, quyền Tổng cục trưởng Tổng cục dân số - kế hoạch hóa gia đình cho biết trong hội thảo sáng 20/8 về định hướng công tác dân số Việt Nam giai đoạn 2010-2020, diễn ra tại Hà Nội.
Một nước được gọi là dân số già khi số người trên 60 tuổi chiếm 10%; và trên 65 tuổi chiếm 7,5%. Năm 2008 tỷ lệ người trên 60 tuổi ở nước ta là 9,5% - xấp xỉ già hóa. Nhưng nếu dựa theo tỷ lệ người trên 65 tuổi thì dân số nước ta đã thuộc vào giai đoạn già hóa.
"Như vậy quá trình già hóa dân số của chúng ta đến sớm hơn dự kiến. Việt Nam là một trong số ít nước trên thế giới dân số già khi chưa giàu, chưa tích lũy được gì thì đã già", ông Trọng cho biết.
Cũng tại buổi hội thảo, nhiều chuyên gia tỏ ra lo ngại về vấn đề mất cân bằng giới khi sinh tại nước ta đã ở mức rất cao, nhưng vẫn tiếp tục tăng nhanh. Từ năm 1979 đến 1999, cứ 10 năm mới tăng 1 điểm % (ví dụ 110 nam trên 100 nữ thành 111 nam trên 100 nữ), nhưng trong giai đoạn từ năm 1999 đến 2008, mỗi năm đã tăng 1 điểm %, đạt mức 112 vào năm 2008.
Mức gia tăng này của Việt Nam nhanh hơn nhiều so với một số nước có tỷ lệ chênh lệch giới tính khi sinh cao như Ấn Độ, Trung Quốc. Năm 2007, có 33 trên 64 tỉnh, thành trong cả nước có tỷ số giới tính khi sinh cao trên 110, đặc biệt một số tỉnh rất cao như Hải Dương là 135.
"Chúng ta vẫn chưa có biện pháp hữu hiệu để khống chế sự gia tăng này. Hiện nay vẫn chủ yếu là tuyên truyền, kiểm tra, kiểm soát nhà xuất bản, trang web, cơ sở siêu âm nhưng chỉ mang tính chất giáo dục, để có bằng chứng rõ ràng để xử phạt là rất khó", ông Đinh Công Thoan, Vụ trưởng Vụ kế hoạch tài chính cho biết.
Tình trạng phụ nữ lấy chồng nước ngoài có xu hướng gia tăng, càng làm trầm trọng thêm sự mất cân bằng giới tính. Biện pháp quan trọng nhất để giải quyết tình trạng này là sớm sửa đổi quy định về nạo phá thai theo nguyện vọng chuyển sang nạo phá thai có điều kiện. Ngoài ra công tác tuyên truyền, tăng cường kiểm tra, thanh tra vẫn được tăng cường.
Ngoài ra, một vấn đề đáng lo ngại là số phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ 14-49 tuổi tăng nhanh. Trong 10 năm tới, nhóm phụ nữ 20-34 tuổi (giai đoạn mắn đẻ nhất trong cuộc đời) sẽ đạt mức cực đại là 12,3 triệu người. Lý do là vì số phụ nữ sinh ra trong những năm 1975-1995 (thế hệ 8x, 9x) có quy mô đông nhất trong lịch sử nhân khẩu học Việt Nam. Các nhà nhân khẩu học gọi hiện tượng này là "bùng nổ dân số lần hai".
Tuổi thọ bình quân của người Việt Nam cao nhưng tuổi thọ bình quân khỏe mạnh khá thấp, xếp thứ 116 so với 174 nước trên thế giới. Bình quân mỗi người dân có tới 12 năm là ốm đau bệnh tật so với 72,2 tuổi sống.
Trước đây, mục tiêu quan trọng nhất của ngành dân số là giảm mức sinh, tuy nhiên trong thời gian tới sẽ tập trung để nâng cao chất lượng dân số, cải thiện chất lượng giống nòi. Trong đó tập trung vào tư vấn, kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân, sàng lọc trước sinh và sơ sinh.
Nam Phương
Theo dòng sự kiện:
Sẽ xử phạt cả dân lẫn bác sĩ chẩn đoán giới tính thai nhi (09/07)
VN loay hoay tìm thuốc 'đặc trị' cho sự mất cân bằng giới (22/12)
Quá dễ dàng để biết giới tính thai nhi (28/12)
20 năm nữa, nhiều đàn ông VN sẽ không tìm được vợ (26/12)
Chênh lệch giới tính sơ sinh đã đến mức báo động (09/07)
Báo động về mất cân bằng giới tính (02/04)

Wednesday, May 27, 2009

26/05 'Vì sao họ trả nhiều tiền như thế?'

thứ ba, 26 tháng 5, 2009



Nick McKenzie
Nick McKenzie gia nhập nhóm phóng viên điều tra của The Age năm 2006
Một trong hai nhà báo chính điều tra cáo giác lót tay liên quan tiền polymer nói với BBC rằng đây là một bài học cho các công ty Phương Tây.
Nick McKenzie, cùng Richard Baker của báo The Age, đã mở loạt bài điều tra, trong đó họ cáo buộc Securency, công ty làm giấy nền polymer để in tiền, đã ký các hợp đồng đáng ngờ qua trung gian ở nhiều nước, liên quan đến cả con trai cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
Cáo buộc tung ra cuối tuần rồi, và Ngân hàng Trung ương Úc - sở hữu 50% cổ phần của Securency - đã yêu cầu Cảnh sát Liên bang Úc vào cuộc.
BBC Việt ngữ đã phỏng vấn phóng viên Nick McKenzie hôm nay 26/05/09:
Nick McKenzie: Chúng tôi có được sự chỉ điểm vài tháng trước từ một nhân vật biết rõ hoạt động của công ty [Securency] và chúng tôi theo dấu đó mà điều tra.
Bài báo mới nhất của chúng tôi ngày hôm nay viết rằng hàng triệu đôla đã được chuyển cho phía Việt Nam như tiền hoa hồng.
Chúng tôi cũng tiết lộ rằng theo một cuộc phỏng vấn của một nhà báo nước ngoài với một lãnh đạo công ty năm 2007, thì hóa ra các dịch vụ mà công ty môi giới Việt Nam cung cấp khá là bình thường. Vì thế, bài báo đặt câu hỏi mặc dù hàng triệu đôla hoa hồng được trả cho CFTD, nhưng theo mô tả thì những gì mà CFTD cung cấp có đáng đắt tiền thế hay không, ví dụ dịch thuật, đưa đón ở sân bay, đặt khách sạn...
Theo mô tả thì những gì mà CFTD cung cấp có đáng đắt tiền thế hay không, ví dụ dịch thuật, đưa đón ở sân bay, đặt khách sạn...
Nick McKenzie
BBC:Tức là đằng sau danh sách công việc đó là những câu hỏi quan trọng khác?
Nó đặt ra câu hỏi mà Securency cần trả lời: tại sao họ trả nhiều tiền như thế? Nếu có những dịch vụ khác được công ty đó đáp ứng, ví dụ vận động giới chức ngân hàng, thì chúng tôi cần biết rõ nội dung.
Hiện thời chúng tôi đặt câu hỏi số tiền hoa hồng có phản ánh đúng tầm mức công việc của công ty môi giới Việt Nam. Theo tôi, khi trả lời câu hỏi đó, người ta cũng phải ghi nhớ lo ngại của nhiều người trong công ty rằng khi anh làm ăn ở những nước dễ có tham nhũng, anh phải bảo đảm là tiền trả cho bên môi giới cũng ở mức hợp lý thôi. Để giảm bớt nguy cơ là một phần tiền sẽ bị dùng để lót tay cho chính trị gia hay giới chức ngân hàng nhà nước.
BBC:Các ông đã biết về tác động của các bài báo trên The Age đối với truyền thông hay chính phủ ở Việt Nam?
Chúng tôi cũng có quen biết người trong giới báo chí Việt Nam. Rõ ràng có những hạn chế về tự do báo chí ở Việt Nam; tôi đoán nó sẽ tác động đến các vụ điều tra.
Nhưng còn tại Úc, ảnh hưởng đã rất rõ. Cảnh sát liên bang Úc đã mở điều tra công ty sau khuyến nghị của Ngân hàng trung ương Úc. Ngày hôm nay cảnh sát cũng nói với Quốc hội rằng họ xem cuộc điều tra này là nghiêm túc.
BBC: Theo kinh nghiệm của ông, cuộc điều tra sẽ kéo dài bao lâu?
Còn nhiều việc phải làm. Cuộc điều tra của cảnh sát sẽ mất nhiều tháng, có khi lâu hơn. Họ có nhiều quyền lực mà chúng tôi không có. Ví dụ họ có thể kiểm tra những tài khoản nhất định, hay phỏng vấn những người mà chúng tôi không thể phỏng vấn.
BBC:Theo ông, có thể rút ra những bài học gì cho người Úc?
Vấn đề rộng lớn hơn từ chuyện lần này là các công ty và các nước Phương Tây làm ăn ở các nước đang phát triển như thế nào. Họ phải có những biện pháp phòng ngừa nghiêm ngặt để không dính vào những hành vi có thể biến thành tham nhũng hay phi đạo đức.
Ít nhất, từ những gì chúng tôi đã thấy, thì nhiều hành vi có lẽ đã không nghiêm ngặt theo đúng chuẩn mực phải có.

26/05 Tiền polymer: '10 triệu AUD' vào tài khoản Thụy Sĩ




Công ty Securency trụ sở tại Melbourne hiện có hợp đồng in tiền cho 26 quốc gia
Công ty Securency trụ sở tại Melbourne hiện có hợp đồng in tiền cho 26 quốc gia.
26 May 2009
Vừa có thêm tiết lộ mới liên quan đến số tiền trao tay đối tác Việt Nam từ công ty Securency của Úc.
Cảnh sát liên bang Úc xác nhận với Ngân hàng Trung ương nước này rằng họ đang điều tra cáo buộc công ty cung cấp vật liệu in tiền polymer Securency của Úc ‘hối lộ' đối tác Việt Nam để giành hợp đồng.
Báo The Age số ra tại Melbourne nói Securency đã trả các khoản tiền hoa hồng lớn, ít nhất 10 triệu AUD, vào tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của công ty Kỹ thuật và Phát triển, CFTD, trụ sở tại Hà Nội.
Tin nói rằng công ty CFTD có công ty con là BankTech, mà ông Lê Đức Minh, con trai của cựu thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam Lê Đức Thúy, làm giám đốc.

Sunday, May 24, 2009

23/05 Úc điều tra vụ tiền polymer dính líu Việt Nam

thứ bảy, 23 tháng 5, 2009



Ngân hàng Trung ương Úc nắm một nửa cổ phần của Securency
Cảnh sát liên bang Úc được yêu cầu điều tra theo sau cáo buộc của một tờ báo rằng công ty làm giấy nền polymer để in tiền ký các hợp đồng đáng ngờ qua trung gian ở nhiều nước, liên quan đến cả con trai cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
Sau khi báo Úc, tờ The Age, chạy bài Đặc Biệt về đề tài này, BBC Tiếng Việt đã liên lạc với Ngân hàng Trung ương Úc hôm 23/05 và được xác nhận là cảnh sát Úc sẽ vào cuộc.
The Age, đặt ở Melbourne, cáo buộc những môi giới viên cho hãng Securency đã "trả hàng triệu đôla tiền hoa hồng cho công ty CFTD của Việt Nam, có công ty con Banktech thuộc quyền quản lý của con trai Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) Việt Nam vào lúc ngân hàng trung ương quyết định chuyển sang loại tiền polymer năm 2002".
CFTD là công ty đã tham gia việc thực hiện bộ tiền mới và cung cấp vật tư, thiết bị in tiền ở Việt Nam.
Điều tra năm 2007 của Thanh tra Chính phủ Việt Nam nói việc con trai ông Lê Đức Thúy, Thống đốc NHNN lúc đó, có thời gian làm cho Banktech "tuy không trái quy định của pháp luật, nhưng đã gây nghi ngờ về sự khách quan, minh bạch".
Cảnh sát Úc vào cuộc
Ngày hôm nay, Securency đã ra thông cáo liên quan bài viết trên The Age.
Thông cáo nói: "Một bài báo của The Age hôm nay tố cáo Securency đã trả tiền cho người môi giới mà tiền này lại có thể bị dùng để lo lót cho các viên chức chính phủ nước ngoài."
"Mặc dù The Age không nói Securency dính líu hối lộ, nhưng Ban Quản trị của Securency xem các cáo buộc là nghiêm trọng. Ban Quản trị đã thảo luận cáo buộc với Cảnh sát Liên bang Úc, và chuyển cáo buộc cho Cảnh sát để điều tra."
Securency International Pty Ltd là liên doanh giữa Ngân hàng Trung ương Úc và một công ty đặt ở Anh.
Ban Quản trị đã thảo luận cáo buộc với Cảnh sát Liên bang Úc, và chuyển cáo buộc cho Cảnh sát để điều tra.
Thông cáo ngày 23/05 của Securency
Nói chuyện với BBC Việt ngữ hôm nay, bà Vanessa Crowe, Phòng báo chí của Ngân hàng Trung ương Úc (Reserve Bank of Australia), cho biết Ngân hàng nắm 50% cổ phần của Securency.
Bà nói thêm: "Trước hết, đây là vấn đề cho cảnh sát. Chúng tôi sẽ xem chuyện sẽ diễn tiến ra sao."
Giới chức Ngân hàng vừa làm việc với cảnh sát sáng nay (giờ Úc), và BBC được cho biết cuộc điều tra có thể sẽ bắt đầu ngay trong thứ Hai tuần sau.
Ông Bob Rankin, Chủ tịch của Securency, nói với Reuters qua điện thoại rằng công ty sẽ áp dụng mọi hành động cần thiết nhưng không bình phẩm liệu nó có bao gồm việc cắt đứt quan hệ với đối tác kinh doanh nào không.
Reuters trích lời ông: "Chúng tôi trông chờ báo cáo từ AFP (Cảnh sát Liên bang Úc) sau kết quả điều tra. Dù phát hiện có thế nào cũng sẽ giúp chúng tôi có phản ứng phù hợp."
‘Lo lót'
Hai phóng viên điều tra Richard Baker và Nick McKenzie của The Age viết rằng một số người môi giới của Securency "gần gũi với chính phủ hoặc viên chức ngân hàng trung ương ở các nước bị Transparency International xếp hạng là rất tham nhũng".
Ngoài cáo buộc về Việt Nam, The Age nói những kẻ trung gian đã "trả khoản tiền lớn cho công ty ở London Contec Global, mà công ty này bị cuộc điều tra tham nhũng chính thức của Uganda cáo buộc có quan hệ mờ ám với một bộ trưởng Uganda bị buộc tội ‘ngụy trang và vận động' cho công ty".
Những người môi giới cho Securency cũng bị cáo buộc dính líu các phi vụ hối lộ ở Nam Phi và Ấn Độ.
The Age không ám chỉ Securency "tham gia hối lộ, nhưng hoạt động của hãng với những kẻ môi giới ở những nước dễ xảy ra tham ô dấy lên lo ngại về thủ tục đối phó rủi ro của hãng".
Thông tin liên quan đến tiền polymer một hồi gây xôn xao dư luận Việt Nam
Tờ báo dẫn lời người bên trong Securency nói rằng hãng này đặt ra khoản thù lao cho việc môi giới hợp đồng lên đến 10-20%, trong khi mức tiêu chuẩn chỉ là 2-6%.
Một thông cáo của Securency gửi cho The Age nói hãng này có quy trình nghiêm ngặt khi bổ nhiệm môi giới viên, bao gồm kiểm tra của Ủy ban Thương mại Úc (Austrade) và tuân thủ các công ước chống tham nhũng quốc tế.
Securency nói những người môi giới của họ đều đã ký thỏa thuận nghiêm cấm trả tiền cho các viên chức và chính trị gia nước ngoài.
Phó Thống đốc Ngân hàng Trung ương Úc Ric Battellino nói với The Age rằng ông sẽ yêu cầu Securency phải trả lời ngay về việc sử dụng người môi giới.
Polymer ở Việt Nam
Cáo buộc của báo The Age hâm nóng lại cuộc tranh cãi quanh đồng tiền polymer ở Việt Nam ba năm trước đây.
Một số bài báo trong giai đoạn này chuyển đi các thông điệp rằng tiền polymer chất lượng kém và giá thành cao và đề cập tới sự liên hệ trong khâu in tiền ở một công ty có sự tham gia của ông Lê Đức Minh, là con trai Thống đốc Lê Đức Thúy.
Tháng Mười 2006, ông Lê Đức Thúy, khi đó còn là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, đã phải ra thông cáo dài giải thích với công luận.
Ông Lê Đức Thúy nói từ khi phát hành bộ tiền mới, cùng với những kết quả trong đấu tranh với tội phạm buôn bán tiền giả, tình hình tiền giả trong lưu thông đã giảm xuống.
Nhưng thông cáo không nhắc gì đến các tin đồn rằng con trai của thống đốc, ông Lê Đức Minh, có công ty liên quan đến công nghệ in tiền.
Ông Lê Đức Thúy
Điều tra của chính phủ Việt Nam năm 2007 nói có 'nghi ngờ về tính khách quan' của ông Lê Đức Thúy
Khi đó, một đại biểu Quốc hội tỉnh Kiên Giang, bà Nguyễn Thị Việt Nhân, cáo buộc bà từng nhận được những tài liệu do chính các cán bộ cấp dưới của ông Thúy đưa cho, có cả hình ảnh tố cáo vai trò môi giới của ông Lê Đức Minh, phó giám đốc công ty BankTech.
Đến tháng Sáu 2007, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu ông Lê Đức Thúy, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, cùng các Phó Thống đốc làm kiểm điểm sau khi có kết luận thanh tra nhiều nội dung tại cơ quan này.
Mặc dù nội dung trong báo cáo thanh tra của của chính phủ nói rằng không thấy có vấn đề về tham nhũng hay gây ra hậu quả xấu về kinh tế thì các cụm từ như phát hiện một số vi phạm, khuyết điểm cũng như việc NHNN không lấy ý kiến cơ quan chức năng là trái với qui định cho người ta thấy phần nào về mức độ nghiêm trọng.
Báo cáo cũng nói đề án Bộ tiền in bằng chất liệu polymer là một công việc được mô tả là hệ trọng của ngân hàng nhưng không được thống đốc Lê Đức Thúy, Bí thư Ban cán sự đảng, đưa ra thảo luận trong tập thể lãnh đạo và chính trong ban cán sự đảng.
Thanh tra kết luận việc sử dụng tiền mới bằng giấy polymer không gây ra hậu quả xấu về kinh tế, tuy vậy, phê bình ông Thúy đã chỉ trình Thủ tướng về dự án tiền giấy polymer trong khi đề xuất của NHNN có nhắc đến lựa chọn giấy cotton.
Báo cáo của thanh tra chính phủ kết luận rằng việc tham gia của con ông Thống đốc, Lê Đức Minh, vào dự án in tiền tuy không trái qui định của pháp luật nhưng đã gây sự nghi ngờ về tính khách quan, minh bạch của Thống đốc Lê Đức Thúy.
BBC sẽ tiếp tục theo dõi, cập nhật diễn tiến cuộc điều tra và ghi nhận phản ứng từ phía nhà chức trách Việt Nam về vụ việc. Độc giả có thông tin, xin gửi thư cho BBC ở vietnamese@bbc.co.uk.

Sunday, May 17, 2009

17/05 BÁ QUYỀN VĂN HÓA ĐE DỌA VIỆT NAM


[17.05.2009 23:01 - Nhịp Cầu Thế Giới Online]
(NCTG) Nhìn vào độ chiếm sóng của phim Trung Quốc trên các đài truyền hình ở Việt Nam, nhiều người lo ngại về khả năng Việt Nam bị “đồng hóa” bởi anh bạn láng giềng. Khả năng đó có thật, và nó là biểu hiện của một hình thức bá quyền tinh vi: bá quyền văn hóa - một phần quan trọng trong chính sách bá quyền của nước lớn, một xu hướng đang phát triển mạnh mẽ.
Diễn viên Trương Quốc Lập trong vai Càn Long (phim "Tể tướng Lưu Gù"), Kỷ Hiểu Lam ("Bản lĩnh Kỷ Hiểu Lam") và một loạt phim "giai điệu chủ" khác
* "Giai điệu chủ"
Câu chuyện bắt đầu từ năm 1987...
Tháng 3-1987, Bộ Phát thanh - Truyền hình Trung Quốc triệu tập một hội nghị gồm đại diện của tất cả các đơn vị sản xuất truyền hình khắp cả nước. Tại đây, Bộ cảnh báo về xu hướng "giải trí hóa" phim ảnh trên sóng truyền hình, đồng thời đưa ra chính sách mới: tích cực, chủ động dồn lực sản xuất những bộ phim "giai điệu chủ" nhằm mục đích truyền bá lịch sử, văn hóa, tư tưởng và thẩm mỹ của Trung Hoa tới mỗi người dân Trung Quốc và thế giới.
Chính sách này phân loại phim truyền hình thành một số thể loại chính, nằm trong một khái niệm chung mà Chủ tịch Giang Trạch Dân gọi là "giai điệu chủ":
• Dòng phim về những đề tài mang tính thực tiễn, ca ngợi người tốt việc tốt - gọi chung là phim "thần tượng tuổi trẻ";
• Dòng phim cổ trang, gồm phim lịch sử ("Tam Quốc Diễn Nghĩa", "Vương triều Ung Chính", "Khang Hy", "Thái Bình Thiên Quốc"…), dã sử ("Tể tướng Lưu Gù", "Hoàn Châu Cách Cách"...)
• Dòng phim gia tộc luân lý ("Mùa quít chín", "Gia tộc Kim Phần"…)
• Dòng phim cách mạng, dựng lại ngữ cảnh thời xưa ("Khát vọng", "Câu chuyện Thượng Hải"…) hoặc tái hiện chân dung những nhân vật nổi tiếng (Tôn Trung Sơn, Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình…)
• Dòng phim hình sự, chống tham nhũng ("Xứng danh anh hùng", "Khống chế tuyệt đối"…)
Những phim này được Nhà nước hỗ trợ nhiều mặt, chẳng hạn ưu tiên chiếu ở các đài địa phương lớn vào giờ vàng.
Đặc biệt, chúng nằm trong kế hoạch tuyên truyền của Nhà nước: Tất cả các phim, chỉ trừ dòng hình sự, chống tham nhũng, đều được hỗ trợ xuất khẩu, nhằm mục đích cao nhất là phổ biến "giá trị Trung Hoa" tới các quốc gia trong khu vực.
Trong số những nước mà Trung Quốc hướng tới, Việt Nam nổi lên như một tiền đồn, bởi "đây là nước Đông Nam Á duy nhất chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc thay vì văn hóa Ấn Độ", như lời tác giả Hạo Kiện viết trong cuốn "Phim truyền hình Trung Quốc - nghiên cứu văn hóa và nghiên cứu loại hình" (NXB Điện ảnh Trung Quốc, 2008).
Phần lớn các phim "giai điệu chủ" đã được giới thiệu ở Việt Nam, khán giả nước ta chẳng xa lạ gì với chúng. Các phim đều được xuất khấu với giá hết sức ưu đãi sang Việt Nam, thậm chí một số phim cho không (như "Khát vọng", "Tây du ký", "Vương triều Ung Chính") theo thỏa thuận hợp tác giữa các đài truyền hình hai nước.
* Ồ ạt "xâm lăng văn hóa"
Song song với việc xuất khẩu các sản phẩm văn hóa, nhất là phim truyền hình, sang các nước trong khu vực mà đặc biệt là Việt Nam, Trung Quốc cũng tiến hành "Trung Hoa hóa" các sản phẩm của những nước này.
Bất chấp việc giới truyền thông Việt Nam đưa tin đậm về những phim hợp tác giữa hai nước như "Hà Nội Hà Nội" hay "Nguyễn Ái Quốc ở Hong Kong", các bộ phim này chưa bao giờ được ưu tiên chiếu giờ vàng trên sóng truyền hình của bất cứ đài nào ở Trung Quốc. Ví dụ, "Hà Nội Hà Nội" chỉ được phát trên đài tỉnh Quảng Tây, Nam Ninh vào lúc… đêm khuya thanh vắng. 
 
Với nhiều tác phẩm điện ảnh và truyền hình nổi tiếng đến từ các nước khác, Trung Quốc thực hiện làm mờ tính nước ngoài của chúng. "Vua Kungfu" (Forbidden Kingdom) dù là phim của Mỹ và từ đạo diễn đến quay phim, phục trang đều là người Mỹ, nhưng khi đến đại lục, phim mặc nhiên được giới truyền thông nhào nặn thành sản phẩm Trung Hoa.
Lý Mỹ Kỳ (Maggie Q), mẹ là người Việt, cha mang quốc tịch Mỹ, sinh tại Hawaii, nhưng vẫn bị đa số khán giả Trung Quốc nghĩ là người Hoa
Các ngôi sao châu Á của Hollywood cũng bị "Trung Hoa hóa" tương tự. Khán giả Trung Quốc nói riêng và châu Á nói chung dễ lầm tưởng rằng Dương Tử Quỳnh, Maggie Q. (Lý Mỹ Kỳ - mẹ là người Việt Nam) là người đại lục.
Trung Quốc cũng khéo léo lờ đi chuyện quốc tịch của nhiều diễn viên nổi tiếng trong nước họ: Hầu như rất ít người biết rằng ngôi sao Trương Thiết Lâm mang quốc tịch Anh, Tư Cầm Cao Oa là người Thụy Sĩ, Ninh Tĩnh là người Pháp, còn mỹ nhân Chương Tử Di gốc gác Hong Kong.
* Điều gì nằm sau chiến lược xuất khẩu văn hóa của Trung Quốc?
Một nước lớn với dân số hùng hậu như Trung Quốc khó mà chấp nhận tầm ảnh hưởng ít ỏi ở thế giới. Và trên con đường "trỗi dậy hòa bình" để trở thành bá quyền ít nhất là trong khu vực, Trung Quốc mau chóng nhận thấy sức mạnh của văn hóa - thứ "quyền lực mềm" đầy quyến rũ.
Chẳng riêng Trung Quốc biết điều đó. Như một nhà nghiên cứu người Hungary, Márkus Péter, đã viết: Trong lịch sử quan hệ quốc tế, thoạt tiên, khi không có sự khác biệt đáng kể trong kỹ thuật, sức mạnh chân tay - quân sự thô kệch còn chiếm vai trò chế ngự. Thế kỷ 16-19, những mối quan hệ kỹ thuật - kinh tế từng bước chiếm ưu thế. Từ thế kỷ 20, văn hóa và truyền thông bắt đầu lên ngôi.
Bên cạnh kinh tế và quân sự, các quốc gia sẽ thực hiện cả tham vọng gây ảnh hưởng và lấn át các nước khác trên bình diện văn hóa, tư tưởng. Sau Chiến tranh Lạnh, ở châu Âu, bên cạnh ngoại giao về chính trị và kinh tế, thì ngoại giao văn hóa ngày càng nở rộ, và dần dần sẽ trở thành hình thức bá quyền chủ yếu.
Pháp và Đức là hai quốc gia rất chú trọng tới vấn đề "bá quyền văn hóa" này. Các hoạt động “xuất khẩu văn hóa” của họ được tiến hành mạnh mẽ. Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy điều đó ngay tại Việt Nam: Chương trình hoạt động thường niên của Trung tâm Văn hóa Pháp (L’Espace) và Viện Goethe sôi nổi hơn hẳn so với Hội đồng Anh (British Council) hay Viện Cervantes của Tây Ban Nha.
Và đến đây thì chúng ta cũng có thể nhận thấy những hình thức ngoại giao văn hóa mà Trung Quốc đang tiến hành đối với Việt Nam, trong nhiều ví dụ thực tế. Phim truyền hình Trung Quốc chiếm sóng các đài ở Việt Nam, cả trung ương lẫn địa phương. Khán giả thuộc sử Trung Quốc hơn sử Việt Nam. Các ca sĩ thời thượng rành rẽ về trang phục của đời Thanh và chắc chắn là sẽ không trả lời được câu hỏi vua chúa nhà Nguyễn ngày xưa ăn mặc như thế nào.
Ngay trong giới trí thức, tâm lý sùng bái văn hóa Trung Hoa đã rất nặng. Một số đông trí thức Việt Nam có thể dễ dàng trích dẫn các điển tích, điển cố của Trung Hoa thay vì của phương Tây hay thậm chí của chính nước mình. Nói tới văn hóa Trung Hoa là nói tới một nền văn học với những tác phẩm vĩ đại, tới triết học thâm sâu, tới sân khấu kinh kịch có sức sống trường tồn, tới điện ảnh với những nhân tài mà ngay cả Hollywood cũng phải kiêng nể.
Điều này không sai, tuy nhiên, cái đáng nói ở đây là nhiều trí thức Việt Nam luôn vị nể quá mức thay vì đặt văn hóa Trung Hoa vào tương quan đúng mực với các nền văn hóa khác trên thế giới - cũng rực rỡ và vĩ đại như thế.
Khái niệm bá quyền văn hóa - tư tưởng mãi tới thập niên 30 của thế kỷ 20 mới ra đời (1). Trên thực tế, Trung Quốc đã thực hiện bá quyền văn hóa - tư tưởng với láng giềng Việt Nam suốt mấy nghìn năm qua. Ngày nay, với sự phát triển của truyền thông, dường như cuộc "xâm lăng văn hóa" này diễn ra một cách mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết.
* Vấn đề đến từ phía những kẻ "bị xâm lăng"
Bá quyền không đơn thuần là sức mạnh bạo lực, vì vậy, để có được bá quyền, không thể thiếu được cách cư xử mang tính đồng thuận, chấp nhận và góp phần của những kẻ bị bá quyền.
Riêng trên địa hạt văn hóa - tư tưởng, các học giả nghiên cứu về bá quyền văn hóa đều cho rằng bá quyền văn hóa, nếu được thực hiện, không thể thiếu sự đồng thuận một phần hoặc toàn thể của kẻ bị bá quyền.
Như thế, việc Trung Quốc tiến hành bá quyền văn hóa thành công còn phụ thuộc cả vào cách cư xử của nước bị bá quyền, ở đây là Việt Nam.
Điều đó nghĩa là Việt Nam cần có thái độ và ứng xử phù hợp. Chẳng hạn, nên có sự trao đổi văn hóa song phương với Trung Quốc một cách tương xứng.
Việt Nam có thể thỏa thuận các chương trình trao đổi văn hóa với Trung Quốc, theo đó, đồng thời với việc nhập khẩu các sản phẩm văn hóa của nước láng giềng, Việt Nam sẽ xuất khẩu văn hóa theo hướng ngược lại, xuất bản sách, tổ chức những ngày văn hóa, tuần văn hóa Việt Nam... tại Trung Quốc.
Theo một thống kê (3) được công bố trên tờ "China Daily", năm 2004, Trung Quốc nhập khẩu 4.000 đầu sách từ Mỹ, nhưng chỉ xuất khẩu 14 đầu sách sang nước này; nhập 2.000 đầu sách từ Anh, nhưng chỉ xuất sang đây 16 đầu sách.
Từ năm 1999 đến năm 2002, hơn 280 đoàn nghệ thuật Nga biểu diễn ở Trung Quốc, trong khi chỉ có 30 đoàn nghệ thuật Trung Quốc sang biểu diễn tại Nga. Giai đoạn 2000-2004, Trung Quốc nhập khẩu trên 4.000 phim và chương trình truyền hình, nhưng xuất khẩu không đáng kể. Dòng phim "giai điệu chủ" hầu hết chỉ tiêu thụ được ở khu vực Đông Nam Á mà trong đó Việt Nam là "tiền đồn".
Đã đành Nga, Mỹ và Anh là ba nước lớn nên Trung Quốc không dễ tiến hành bá quyền văn hóa như với Việt Nam. Nhưng ngay cả một quốc gia nhỏ bé ở Đông Âu là Hungary - diện tích chỉ bằng một phần ba Việt Nam, dân số 10 triệu - thì cũng từng tổ chức Năm Văn hóa Hungary tại Trung Quốc (2007-2008), và dựng tượng đại thi hào dân tộc Petőfi Sándor ở Thượng Hải.
Những thông tin này có gợi cho chúng ta một suy nghĩ gì chăng?
(1) Khái niệm “bá quyền văn hóa” (cultural hegemony) do Antonio Gramsci (1891 - 1937) - triết gia chính trị, sáng lập viên Đảng Cộng sản Ý - đưa ra từ những năm 30 của thế kỷ trước. Gramsci cho rằng, để có được và duy trì quyền lực chính trị, giai cấp vô sản phải thực hiện bá quyền văn hóa, phải có tiếng nói thống trị trong truyền thông đại chúng và giáo dục, cũng như phải tiến hành kiểm soát toàn diện trên bình diện tư tưởng và tín ngưỡng.
(2) Đầu tháng 4, Văan phòng Chính phủ đã có công văn số 1992/VPCP-QHQT gửi Bộ Giáo dục & Đào tạo, Bộ Ngoại giao, Bộ Công an, Văn phòng Trung ương Đảng thông báo ý kiến của Thủ tướng Chính phủ cho phép thành lập thí điểm một học viện Khổng Tử tại Việt Nam.
Học viện này có chức năng đào tạo tiếng Trung, tư vấn du học, tổ chức các hoạt động văn hóa. Trung Quốc có kế hoạch thiết lập khoảng 100 học viện Khổng Tử tại nhiều nước nhằm mục đích phổ biến văn hóa Trung Hoa ra thế giới.
Truyền bá văn hóa của đất nước mình là điều bất kỳ chính phủ nào cũng nên làm. Vấn đề chỉ là làm sao để có sự trao đổi văn hóa song phương và mọi quan hệ đều là hợp tác tương hỗ.
(3)   Số liệu lấy từ bài "Trung Quốc tăng cường trao đổi văn hóa" trên "China Daily". Báo "Người đại biểu nhân dân" dịch và đăng lại, 26-12-2006.
Đoan Trang

Wednesday, April 1, 2009

Japan, Vietnam pen notes of ODA resumption


(01/04/2009-08:58:00 AM)
The signing ceremony of the exchange of notes on Japanese ODA loan was held today in Ha Noi to finance ¥83.2 billion (or US $900 million) for four projects in the fiscal year 2008. The event is the first one of its kind since Japan decided to resume its ODA for Vietnam in late February.
The first ODA project will be the construction of the first underground urban rail line in Ha Noi. According to Mr. Tsuno Motonori, chief representative of the Japan International Cooperation Agency (JICA) in Ha Noi, the project, granted with ¥14.688 billion, will be launched in mid-2011 and finished after three years.

ABMpro Logo

Friday, March 13, 2009

13/09 Navy Sends Destroyer to Protect Surveillance Ship After Incident in South China Sea



PHOTOS
  Previous        Next    
Chinese ships stopped in the path of the USNS Impeccable on Sunday.
Chinese ships stopped in the path of the USNS Impeccable on Sunday.(U.s. Navy Via Reuters)

Network News

XPROFILE

By Ann Scott Tyson
Washington Post Staff Writer
Friday, March 13, 2009
The U.S. Navy has dispatched a guided-missile destroyer to the South China Sea after Chinese ships allegedly harassed an American ship operating there last weekend, a Pentagon official said yesterday.
The USS Chung-Hoon, armed with torpedoes and missiles, is stationed in protection of the USNS Impeccable, an ocean surveillance ship. On Sunday, five Chinese vessels surrounded the Impeccable, which is unarmed. The Chinese ships approached to within 25 feet and blocked the Impeccable's path with pieces of wood, the official said.

Wednesday, March 11, 2009

11/03 China announces sovereignty over South China Sea



Adjust font size:  ZoomIn ZoomOut
According to the Global Times, China's March 10 launch of the 4450 ton escort vessel "China Fishery Administration 311" in Guangzhou is a signal of China's assertion of sovereignty over the South China Sea.
China Fishery Administration 311. [Global Times]
China Fishery Administration 311. [Global Times]



The former Chinese warship, which has a top speed of 37 km per hour, was transferred to the South China Sea Fisheries Bureau at the end of 2006.

The ship will mainly carry out escort duties and sea rescue operations in China's exclusive economic zones (EEZ), Zhongsha Islands/the Macclesfield Bank, and Beibu Bay.

In recent years Chinese fisheries administration ships have encountered harassment by foreign warships when carrying out missions in disputed areas, and Chinese fishermen have frequently been illegally detained.

Surrounding countries have taken part in a scramble for sovereignty over the South China Sea Islands. In mid-February, the Philippines Congress passed a territorial Sea Baseline Bill, laying claim to China's Scarborough Shoal (Panatag Shoal) and a number of islands in the South China Sea. On March 5, Malaysia's Prime Minister Abdullah Ahmad Badawi landed on Swallow Reef and Ardasier Reef, and announced Malaysia's claim to sovereignty over the islands. China condemned both actions.

Deputy Inspector of the South China Sea Fisheries Bureau Liu Tianrong said, "Through its fishing and escorting activities, China has always asserted sovereignty over the South China Sea Islands. Bringing "China Fishery Administration 311" into service is intended to enhance China's management of its fisheries."

Wu Zhuang, chief of the South China Sea Fisheries Bureau, told Global Times that over the next three to five years the bureau intends to further expand its fleet in order to safeguard China's sovereignty. The bureau is currently building a new 2500 ton vessel equipped with helicopter landing and take-off facilities. The ship is expected to be launched next year.

On March 10, China  launched the 4450 ton escort vessel "China Fishery Administration 311" in Guangzhou.



(China.org.cn by Ma Yujia, March 11, 2009)

Monday, January 26, 2009

Fw: Tiểu Tống Giai - nhan sắc mới của màn ảnh Hoa ngữ


Thứ sáu, 23/1/2009, 08:35 GMT+7
Tiểu Tống Giai - nhan sắc mới của màn ảnh Hoa ngữ
Được chọn vào vai người đẹp ở bên hầu hạ Tào Tháo vì có diện mạo giống nàng Tiểu Kiều (Lâm Chí Linh đóng) trong phim "Xích Bích", nữ diễn viên trẻ đã hoàn thành tốt vai diễn của mình. Cùng với sự nghiệp ca hát, con đường diễn xuất của cô đang rộng mở.
> Mỹ nhân Hoa ngữ khoe lưng trần
Tiểu Tống Giai (Song Jia) sinh năm 1980, là một diễn viên kiêm ca sĩ.

Friday, November 14, 2008

Nghị định số 116/2008/NĐ-CP của Chính phủ ngày 14 tháng 11 năm 2008 quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Kế hoạch và Đầu tư


Nghị định số 116/2008/NĐ-CP của Chính phủ ngày 14 tháng 11 năm 2008 quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Kế hoạch và Đầu tư
-----------------------------------------------
Điều 1. Vị trí và chức năng
Bộ Kế hoạch và Đầu tư là cơ quan của Chính phủ, thực hiện chức năng quản lý nhà nước về kế hoạch, đầu tư phát triển và thống kê, bao gồm: tham mưu tổng hợp về chiến lược, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của cả nước; quy hoạch phát triển, cơ chế, chính sách quản lý kinh tế chung và một số lĩnh vực cụ thể; đầu tư trong nước, đầu tư của nước ngoài vào Việt Nam và đầu tư của Việt Nam ra nước ngoài; khu kinh tế (bao gồm cả khu công nghiệp, khu kinh tế cửa khẩu, khu công nghệ cao và các loại hình khu kinh tế khác); quản lý nguồn hỗ trợ phát triển chính thức (sau đây gọi tắt ODA) và viện trợ phi chính phủ nước ngoài; đấu thầu; thành lập, phát triển doanh nghiệp và khu vực kinh tế tập thể, hợp tác xã; thống kê; quản lý nhà nước các dịch vụ công trong các ngành, lĩnh vực thuộc phạm vi quản lý của Bộ theo quy định của pháp luật.

Friday, September 19, 2008

18/09 'TQ xuyên tạc cử chỉ hữu nghị'



 
Ký tên tham gia biểu tình
Các cuộc biểu tình phản đối TQ về lãnh thổ cuối 2007 và đầu 2008 đã thu hút thanh niên tham gia
Một nhà ngoại giao kỳ cựu của Việt Nam phản đối việc Trung Quốc dùng công hàm cố thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi cho Trung Quốc cách đây nửa thế kỷ để nói về chủ quyền.
Chủ nhật vừa qua là đúng 50 năm ngày Thủ tướng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Phạm Văn Đồng gửi công hàm cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai ủng hộ quyết định lãnh hải của Trung Quốc.
Bản công hàm gửi ngày 14/9/1958 nay bị cho là 'văn bản thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc', nhất là đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Đã có nhiều kêu gọi phản đối và hủy bỏ văn bản gây tranh cãi này.
Nội dung công hàm ngắn do ông Phạm Văn Đồng ký, nói "Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc".
Tuyên bố 4/9/1958 khẳng định hải phận 12 hải lý, trong có Hoàng Sa và Trường Sa, thuộc chủ quyền Trung Quốc.
Đài BBC đã có cuộc phỏng vấn nhà ngoại giao Lưu Văn Lợi, cựu trưởng Ban Biên giới của Chính phủ Việt Nam (1978-1989) về bản công hàm này.

Ông Lưu Văn Lợi: Bản công hàm này rất đơn giản. Lúc đó ông Chu Ân Lai ra tuyên bố rằng lãnh hải của TQ rộng 12 hải lý, ông Phạm Văn Đồng gửi thư cho ông Chu Ân Lai nói đại ý VN ghi nhận và chỉ thị cho các cơ quan tôn trọng hải phận đó. Chỉ có thế thôi.
Trong tuyên bố 12 hải lý của Chu Ân Lai có bao gồm cả bốn quần đảo TQ gọi là của mình, nhưng ông Phạm Văn Đồng không nói gì tới lãnh thổ hay quần đảo, mà chỉ nói tôn trọng quyết định của TQ.
BBC: Vâng nhưng nay TQ sử dụng công hàm đó như một minh chứng là VN đã công nhận chủ quyền của TQ đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa...
Ông Lưu Văn Lợi: Đó là họ xuyên tạc. Nội dung công hàm của ông Phạm Văn Đồng chỉ có ba câu thôi, có nói gì đến lãnh thổ hay quần đảo nào đâu.
BBC: Nếu nay có kêu gọi hủy bản công hàm này thì có thể thực hiện được về luật pháp không, thưa ông?
Ông Lưu Văn Lợi: Tôi chưa hiểu chính phủ quyết định ra sao, nhưng theo nội dung công hàm mà tôi hiểu thì không nói đến lãnh thổ hay quần đảo.
BBC: Thưa ông, tại sao ông Phạm Văn Đồng lại quyết định gửi công hàm vào thời điểm đó?
Ông Lưu Văn Lợi: Đây là một điều đáng buồn. Lúc bấy giờ đang xảy ra cuộc khủng hoảng eo biển Đài Loan.
Biểu tình phản đối TQ
VN vẫn tuyên bố chủ quyền với Hoàng Sa và Trường Sa

Đài Loan lúc đó còn giữ hai đảo nằm giáp lãnh thổ TQ là Kim Môn và Mã Tổ. Hải quân Mỹ đến vùng eo biển Đài Loan, khiến TQ lo sợ rằng Mỹ có thể tấn công xâm phạm chủ quyền của TQ. Và đó là lý do ông Chu Ân Lai ra tuyên bố về hải phận.
Công hàm của ông Phạm Văn Đồng chỉ là một cử chỉ tốt đẹp về tình hữu nghị, ủng hộ TQ trong lúc Mỹ đưa hạm đội 7 tới eo biển Đài Loan mà thôi.
BBC: Gần đây có chỉ trích là chính phủ VN đã nhượng bộ quá nhiều trong đàm phán lãnh thổ với TQ. Là người chịu trách nhiệm về lĩnh vực này trong thời gian dài, ông nghĩ sao ạ?
Ông Lưu Văn Lợi: Hoàn toàn không có chuyện đó. Các đàm phán đều thực hiện trên phương pháp quy định hai bên đã thỏa thuận, thống nhất từ trước. Không có chuyện nhân nhượng TQ.
BBC: Thưa Chủ nhật vừa rồi là đúng 50 năm ngày ông Phạm Văn Đồng gửi công hàm cho TQ. Cảm xúc của ông nhân ngày này ra sao?
Ông Lưu Văn Lợi: Tất nhiên chúng tôi phản đối việc sử dụng công hàm này (với mục đích tranh chủ quyền các quần đảo). Đó là một sự xuyên tạc, biến một cử chỉ hữu nghị của ông Phạm Văn Đồng thành tuyên bố chủ quyền của TQ đối với Hoàng Sa, Trường Sa.
Đây là chuyện của chính phủ, chúng tôi thì đã về hưu lâu rồi. Nhưng nhất định đây là một điều không hay.
Ông Lưu Văn Lợi, sinh năm 1913, là nhà báo, cựu Chánh văn phòng-Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao, Trưởng ban Biên giới thuộc Hội đồng Bộ trưởng (1978-1989). Ông là tác giả của nhiều cuốn sách, bài viết về chủ đề biên giới. Các bài liên quan, kể cả ý kiến của giới nghiên cứu Trung Quốc có ở bên phải trang.


Trung Lập
Tôi nghĩ chính phủ hiện nay cũng đau xót trước việc mất đất, mất đảo lắm nhưng thế nước còn yếu đành phải dùng biện pháp ngoại giao mà thôi, chứ đao to bùa lớn liệu sẽ làm được gì. Hoặc kêu gọi Mỹ giúp đỡ ai dám chắc hay hơn hay lại cõng rắn cắn gà nhà (lịch sử nước nhà đã chứng minh bao lần rồi, chẳng ai tốt hoặc cho không mình cái gì đâu).
Do Thanh Cong, HN
Tính chất của văn kiện rất đơn giản, mang tính hữu nghị thân ái của ông PVD, nhưng bài học rút ra cho người Việt Nam là: Thứ nhất, bài học đầu tiên của Việt Nam là bài học dựng nước và giữ nước. Trong đó câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy là bài học muôn đời. Đối với Trung Quốc, dù là tình cảm hữu nghị hay tình yêu lứa đôi, dù là mưu đồ hay là "chân thật nhất thời" thì đến cuối cùng nhà cầm quyền TQ đều sử dụng cho mưu đồ bành trướng.
Thứ hai, vị trí của Việt Nam nằm ở vị trí yếu hầu của trong thế tiến xuống phía nam của TQ. Theo lý thuyết về không gian 03 chiều: không thể cạnh tranh với Mỹ về kinh tế, không thể cạnh tranh với Nga về quân sự, con đường của TQ là bành trướng về phía Nam (các nước nhỏ, nhiều tài nguyên biển và dầu mỏ, vị trí đường biển và đầu mối giao thông chiến lược 2 đại dương lớn). Vấn đề này chỉ là vấn đề thời gian, và với tiềm năng quân sự và hải quân ngày càng được hiện đại hóa, vấn đề này càng đến gần cho "quyết định của TQ".
Tu Viet My
Trong cuốn sách Southeast Asia: an introductory history của Dr Milton Osborne người Úc, ông nói rằng VN chỉ là nước trong vùng ĐNÁ ảnh hưởng nặng nề văn hóa (kể cả chính trị) của TQ vì qua thu nhận hơn là tự sáng tạo (“as a mere receiver of ideas, unable to offer traditions of its own”) mặc dù ngôn ngữ VN là yếu tố đoàn kết của dân tộc.
CP trong quá khứ cũng như hiện tại chỉ bắt chước cái mà họ nghĩ là hay của người khác rồi làm theo thì VN sẽ thành một tiểu bang của TQ trong thế kỷ này.
DT
Tôi xin bổ sung thông tin vì ông bạn Pinochio có hỏi tôi. Tôi khẳng định từng câu chữ của Pinochio là chính xác khi ông nói rằng :"...Hải quân VNCH đã có một trận hải chiến để bảo vệ chủ quyền...". Vâng, chỉ có một trận đó là duy nhất. Đó chính là trận hải chiến năm 1974 tại quần đảo Hoàng Sa.
Sự kiện này xảy ra sau khi Mao Trạch Đông và Nixon bắt tay nhau vào năm 1972. Đây có thể xem là "sự bán đứng đồng minh" của người Mỹ! Hạm đội 7 của Mỹ lúc đó đã làm ngơ để Trung Quốc thôn tính quần đảo Hoàng Sa của miền Nam! Lúc Đài Loan chiếm đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa) vào năm 1956 thì chẳng có trận hải chiến nào của Hải quân VNCH cả!
Pinochio
Tôi không biết DT lấy thông tin từ đâu? Có được thẩm định hay không? Nhưng tôi biết chắc một điều là Hải Quân của VNCH đã có một trận hải chiến để bảo vệ chủ quyền của những quần đảo trên, cho nên nói họ không biết bảo vệ chủ quyền (im lặng) là không chính xác.
Ngang tang TQ
Không phải TQ ngu không hiểu, nhưng rõ ràng là ỷ mạnh muốn làm gì thì làm. Xét về vị trí địa lý, thì Hoàng Sa và Trường Sa là gần VN nhất, mà không thuộc VN mà lại thuộc của TQ hay của các nước cũng có tranh chấp. Vậy Mỹ cũng có thể nói Hoàng Sa và Trường Sa là của Mỹ và đem Chiến Hạm tới đóng chắc không ai dám cản đường.
Cũng may ông Mỹ hiểu lý lẽ không như ông TQ đang muốn trở thành tướng cướp kia. Một ý kiến khác nữa là, khi 1 người lỡ để bị thương thì phải biết giữ vết thương cho khỏi hôi thối bằng không thì côn trùng thừa cơ hội tấn công--Hay đại loại là 'Thừa nước đục thả câu!'
Canh Tân NY
Nếu công hàm PVD công nhận HS và TS là của TQ thì tại sao họ ko lấy lại ngay năm 1958 mà chờ đến 1974 lúc Mỹ đã bỏ rơi Nam VN, rồi đến 1988 chiếm TS khi VN trở nên yếu kém và thân với Liên Sô. Vấn đề là thời điểm, lúc VN bất ổn, yếu thế là lúc chiếm thêm đất, đảo VN. Dễ hiểu mà, nếu VN giàu mạnh, có vũ khí hiện đại, TQ ko đến nỗi làm càng như vậy.
Nam Saigon
Trung Quốc trong lịch sử từ xưa đến nay luôn là kẻ xâm lược nước ta, không thể không đề phòng hết sức cẩn thận. Ngay cả bây giờ, lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam người VN phải có trách nhiệm bảo vệ đến cùng, dù có phải trả giá đắt đi chăng nữa.
Trung Quốc Không thể vin vào cái cớ một công hàm ngoại giao từ thời chiến tranh, không có số liệu cụ thể mà tranh lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam.
Ngay một việc tôi xin nói thêm về vấn đề Trung Quốc là hiện nay các đài truyền hình của Việt Nam suốt ngày này qua ngày khác chỉ biết chiếu phim của Trung Quốc, đó là một mối nguy hiểm tiềm tàng, chỉ biết đến cái lợi trước mắt, quên mất cái lợi lâu dài.
Le Quang
Một ngày nào đó, khi tiềm lực kinh tế và quốc phòng Việt Nam chúng ta hùng mạnh, nhất định chúng ta hoặc con cháu chúng ta phải lấy lại Hoàng Sa và các đảo tại quần đảo Trường Sa do Trung Quốc xâm lược. Nhưng trước tiên, chúng ta phải dạy cho bọn chúng bài học thế nào là bị xâm lược.
U49, VN
Biên giới, địa giới hành chính Việt Nam do Quốc hội thảo luận, quyết định, thông qua lệnh của Chủ tịch nước lúc đương thời là Chủ tịch Hồ Chí Minh mới có giá trị pháp lý trong nước và quan hệ quốc tế (Giới chức khác không có thẩm quyền).
Công hàm ngắn không mang ý nghĩa quy phạm pháp luật, tuổi thọ của nó ngắn vô cùng ngắn về mặt thời gian, có ý nghĩa là người này làm hài lòng người kia do "lịch sự ngoại giao" mà thôi.
Tran Thanh Mai, Tokyo
Tóm lại có thân hay không thân với TQ thì VN luôn là kẻ thiệt thòi trước dã tâm của họ. Chỉ buồn là khi thanh niên VN biểu tình ôn hòa phản đối TQ năm ngoái thì nhà cầm quyền đã dẹp bỏ theo chỉ đạo từ xa của TQ.
Thu Thuy
Người dân VN không thể nào quên được trận chiến biên giới Việt Trung, trong khi lực lượng và quân đội VN đang trừng phạt Khmer Đỏ thì TQ bất ngờ tấn công VN, điều làm cho Hà Nội bất ngờ. Đối với TQ chúng ta luôn phải đề phòng, về Trường Sa chúng ta không bao giờ nhân nhượn , vì TS mất sẽ rất nguy hiểm cho VN.
Good citizen, VN
Ông TT-HN chắc chắn không phải người VN, theo tôi đoán không lầm ông là "chinois" (Tàu) hay dân tộc nào khác?
Chúng ta chỉ biết và phải biết trân trọng và giữ gìn đất nước ta đang ở do tiền nhân tổ tiên ta đã đổ bao nhiêu xương máu trong nhiều thế kỷ để dựng nên. Chúng ta chỉ biết và phải biết TQ đã xâm lăng nước ta, vậy toàn thể người VN yêu nước phải cùng nhau bảo vệ tổ quốc chống kẻ xâm lược, thế thôi!
Thật đáng buồn cho những quan điểm lệch lạc và lẻ loi! Thử hỏi nếu đại đế Quang Trung và con cháu VN của ông sau này có ý định đánh lấy lại 2 tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây mà theo lịch sử ngàn xưa là của VN thì có hợp lý không? Bản đồ trên thế giới phải vẽ lại tất cả à?
DT
Tôi thấy nhiều bạn đọc người Việt trên diễn đàn này do chính kiến chủ quan của mình nên đã phát biểu rất thiếu hiểu biết về cái "công hàm ngày 14/9/1958". Một số vị cứ lên diễn đàn mở miệng ra là chỉ biết đổ lỗi cho chính quyền cộng sản! Về vấn đề này theo ý kiến của tôi: Công hàm đó không có tính pháp lý quốc tế đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bởi vì năm 1958 chính quyền Sài gòn, theo hiệp định Geneve, được giao quản lý phần lãnh thổ và lãnh hải bên dưới vĩ tuyến 17. Chính quyền Sài gòn lúc đó mới chính là người có tư cách pháp nhân để quản lý 2 quần đảo này!
Vì vậy tôi tin ông Lợi đã nói chính xác : "TQ đã xuyên tạc cử chỉ hữu nghị của VNDCCH", vì vào thời điểm đó TQ đang xảy ra cuộc khủng hoảng Eo biển Đài Loan, VNDCCH có ra công hàm thỉ cũng chỉ có ý nghĩa về mặt tinh thần mà thôi! Nói đến Đài Loan, tôi nhắc cho mọi người biết rằng chính quyền Đài Loan đã đổ quân lên chiếm đảo Ba Bình (trong quần đảo Trường Sa) vào năm 1956, tức là thời điểm mà chế độ miền Nam Việt Nam chưa đủ sức quản lý vùng biển này!
Hơn 50 năm qua người Đài Loan đã xây dựng một căn cứ rất lớn ở đảo Ba Bình mà chế độ Sài gòn hồi trước năm 1975 cũng không có ý kiến ý cò gì cả!
Phía TQ khi vin vào một cái "công hàm nặng tính chính trị, nhẹ tính pháp lý" để làm bằng chứng chủ quyền thì chính TQ đã cho thế giới thấy cái lý lẽ quá yếu ớt của họ về chủ quyền 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Huy NT, SG
Ở đây tôi không dám bàn về cái lợi hay hại của chế độ VN trước và sau 1975. Nhưng nếu người TQ vẫn giữ thái độ xâm lược đối với 2 quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa,có lẽ đã đến lúc Chính phủ VN nên chuẩn bị cho việc sử dụng 1 biện pháp cứng rắn hơn để bảo vệ quyền lợi cho dân tộc là vừa.
Thien Phong, Saigon
Ông Đồng cũng chỉ là 1 người Việt Nam như bao người Việt Nam, tại sao tài sản chung mà ông ta lại có quyền cho người này người nọ. Hiệp ước Geneve 1954 đã phân chia rạch ròi vĩ tuyến 17 Chính quyền và quân đội Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tập trung về miền Bắc; Chính quyền và quân đội khối Liên hiệp Pháp tập trung về miền Nam. Hiệp ước này có Trung Quốc tham dự hẳn hòi.
Nếu như chỉ trong vòng 4 năm mà Trung Quốc quên điều này thì đây là 1 chính phủ hành xử vô luật lệ với thế giới - không thể chấp nhận được. Còn ông Đồng đúng là đang lừa người anh em TQ, dám đem cho người khác cái không phải của mình.
S.
Bản chất của TQ là bành trướng và bá chủ TG. Họ phát triển kinh tế , nghiên cứu khoa học, ... cũng chỉ nhằm vào mục đích đó mà thôi. Biết được mối nguy này thì phải luôn đề phòng và có đối sách thích hợp từng thời điểm, không những VN mà cả thế giới nữa. Mỹ, Nga gì cũng vậy.
Tu Viet My
Cứ réo tên PVĐ, chứ biết đâu đấy là chỉ thị của bộ CT TƯ ĐCSVN. Nước VN cũng xui, nếu miền nam thắng thì công hàm ấy đâu có giá trị mà VN còn có pháp thẩm là có hải chiến để giữ đất vì HS và TS đều nằm dưới vĩ tuyến 17. Tại sao chính ĐCSVN không nói ra là đã chỉ đạo sai lầm và đã không qua QH thẩm định?
TT, HN
Đây đều là vấn đề do lịch sử để lại thôi. Theo tôi biết, ở bên TQ, cũng có rất rất nhiều người như các bạn VN để bảo vệ lãnh thổ cũng như lãnh hải của nước nhà, họ cũng có rất rất nhiều lý do để chứng minh đây là lãnh thổ lãnh hải của họ, họ cũng chửi bới chính quyền cộng sản TQ đã nhường bộ và bán đất biên giới cho VN. Mặt khác, trước thời Tây sơn, lãnh thổ VN có phải rộng lớn như bây giờ đâu?
Nước Chăm biến đi đâu rồi, là ai đã huỷ diệt nước này? Trên trang web của Campuchia, họ còn nói tất cả miền nam và miền đông nam đều là của họ mà bị VN chiếm mất, phải giải thích thế nào?
Rian
Tôi nghĩ là ông Lợi đây đang cố chống chế thôi. Chuyện Trung Quốc công khai chủ quyền là việc của TQ, còn Việt Nam vẫn có quyền phản đối chứ, sao lại gửi công hàm chẳng rõ ý nghĩa gì như vậy. Tôi không tin là chính phủ mình bấy giờ lại ngây thơ nghĩ đây chỉ là một hành động hữu nghị và Trung Quốc cũng không tự dưng trong thông cáo đe doạ Đài Loan lại gộp luôn cả Trường Sa và Hoàng Sa vào.
Dẫu gì thì tôi nghĩ rằng thời ấy Trường Sa và Hoàng Sa nằm ở phía Nam Việt Nam, nếu bây giờ chính quyền đồng ý phát ngôn rằng công hàm hồi ấy không có giá trị đối với hai quần đảo mà hồi bấy giờ đang ở phía Nam là lí lẽ xác đáng nhất, chứ đừng viện hai chứ "hữu nghị" ra biện minh, chẳng ai nó tin cho đâu. Bây giờ cứ nghĩ đến lịch sử "hữu nghị" giữa VN và TQ mà trong tôi cũng thấy lo sợ.
Zhu, HN
Vấn đề này chúng ta đã nói nhiều, quan điểm chung là phản đối Trung Quốc có điều về lý Việt Nam đang ở thế bất lợi hơn. Việc rất nhiều tài liệu lịch sử chứng minh chủ quyền của Việt Nam không nhiều giá trị so với Công hàm 1985 của Ông Phạm Văn Đồng. Và giờ chúng ta có thể lật lại vấn đề nếu có những những yếu tố sau: - Đầu tiên phải dựa vào các văn bản giữa 2 bên từ 1958 trở lại đây, và xác minh rõ giá trị mang tính pháp lý hoặc cam kết về các vấn đề này(Điều này thực sự rất khó khả thi).
- Việc thứ 2 và cuối cùng chúng ta có thể làm là con đường ngoại giao trong bối cảnh Trung Quốc đang tạo ra sự quan ngại của các nước lớn về sự trỗi dậy đầy bành trước của mình. Trung Quốc luôn hiểu họ sẽ trả giá đắt nếu giải quyết các vấn đề trên bằng con đường quân sự với chúng ta, nhưng chúng ta lại không hiểu rằng nguyên nhân từ đâu chúng ta rơi vào hoàn cảnh này?
Chiphoi, VN
Sao Việt Nam không đặt vấn đề với phía Mỹ xem họ có cần đặt "lá chắn tên lửa"ở khu vực này không nhỉ? Lịch sử đã chứng minh rằng VN & TQ không thể là anh em, 1000 năm đô hộ giặc Tàu(TQ), 100 năm đô hộ giặc Tây(Pháp, Mỹ, Anh..).Vậy giặc nào âm mưu nhiều hơn nhỉ? Khái niệm về XHCN, TBCN giống như lối sống của mỗi người, nhưng không phải có lối sống khác nhau thì không thể làm bạn với nhau.
Phodem
Cái câu vừa là đồng chí vừa là anh em- Núi liền núi sông liên sông, môi hở răng lạnh bây giờ phải nghĩ lại Răng cắn môi đã có sẹo lại muốn biến Biển gần đất liền? Dựa lưng vào cái Núi này trước sau cũng gãy lưng mất, hình như Lịch sử cứ lập đi lập lại mãi như vậy? Thế kỉ XXI rồi đất nước ta dù nhỏ nhưng chí khí ta cũng như ai, họ có gì ta có đó, tôn trọng nhau thì cùng sống, hiếp đáp nhau thì người sứt mũi thì kẻ cũng xụi tay. Cái gì của ta ta cứ làm tới đâu thì tới, cứ cho đấu thầu hết xem họ làm gì nhau?
Windy, HN
Thế đấy Người Trung Quốc đểu giả, rõ ràng họ cũng hiểu rằng ông Phạm Văn Đồng không hề có ý như họ xuyên tạc nhưng họ cứ nói thế. Còn người VN thì thật không biết nói sao...có thể gọi đó là...thật thà. Tóm lại quả thật Trung Quốc là kẻ thù đầu tiên và là kẻ thù nguy hiểm nhất của người VN. Người VN hãy nhớ đấy...
Michael Nguyen, Saigon
Gửi đến tất cả những người cho rằng Việt Nam nên thân thiết với Trung Quốc và đừng để cho vì việc riêng mà trở thành Gruzia thứ 2 của biển Đông. Nếu ai nói vậy thì hãy mở con mắt cho to ra. Gruzia nhờ chơi với phương Tây mà khi bị Nga đánh còn được phương Tây can thiệp. Còn Việt Nam, ôm Trung Quốc đi rồi khi nó đánh cho thì Mỹ cũng không moi ra được nổi một cái lí do gì để can thiệp.
Pinochio
Trong việc này thì tôi công nhận là TQ đúng, họ không hề xuyên tạc cử chỉ hữu nghị nào cả! Trong tuyên bố của TQ thì họ đã khẳng định chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa, thì việc ghi nhận và tán thành đồng nghĩa với chuyện đồng ý về khẳng định chủ quyền này. Nói là không phải thì đúng là ngây ngô như con nít lên ba, không ai chấp nhận được; đặc biệt là người đại diện cho cả một quốc gia.
Nói thẳng ra thì lúc đó nước VN DCCH không làm chủ 2 quần đảo này nên họ không quan tâm cũng đúng. Mất vào tay giặc Mỹ hay mất vào tay giặc Tàu thì cũng...y như nhau nên công nhận cho xong. Nó giải thích cho tại sao khi Mỹ bắt tay với TQ thì TQ có đủ điều kiện để đánh chiếm 2 quần đảo này vào 1974. Họ không còn sợ lực lượng nào cản trở việc này (VN DCCH có thể đưa hải quân ra chặn đánh để tiếp sức hải quân VNCH, nhưng chuyện này đã không xảy ra!!! Và sau đó cũng không thấy VNDCCH lên tiếng phản đối.)
Hoang Nguyen, USA
Hơi đâu mà nói chuyện lý lẽ với kẻ đang tìm cách ăn cướp, hơn nữa kẻ ăn cướp này lại có đao to búa lớn. Một điều duy nhất là dân tộc VN phải đoàn kết một lòng, từ ông bí thư cho đến thường dân. Xa lánh cái chiêu bịp bợm XHCN anh em, kết thân với các nước tự do dân chủ, Tây phương va Hoa Kỳ, mới may ra thoát khỏi hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc ...
Trần Bình, Canada
Tôi thấy sự cãi lí của ông Lợi rất cùn. Công hàm Phạm văn Đồng này rất khó hủy, phải có 1 hành động cụ thể thế nào, như từ QH. Chứ cứ cãi ngang kiểu này thì chỉ có dân Việt phải nghe, đời nào nói với TQ như thế?
Ngọc Minh, Hải Phòng
Nhìn chung mỗi quốc gia đều có những toan tính riêng cho vấn đề lãnh hải của mình. Ngoài nguồn tài nguyên thì đây là một điểm trọng yếu của an ninh quốc phòng, ai cũng nghĩ bị đe dọa về an ninh mà thực chất chính họ đe doạ người khác, ai cũng nghĩ mình chịu thiệt thòi nếu chia theo luật quốc tế nhưng chính họ lại được lợi nhiều nhất.
Việt Nam tự thấy cái lợi lớn nhất là sự hợp tác, cái lợi lớn nhất là đừng để "miếng bánh nhỏ phá hỏng bữa tiệc lớn".
Để thưởng thức đầy đủ xin các nhà lãnh đạo ngồi lại với nhau. Bữa tiệc không thể thiếu món cay nhưng đừng để nó là món chính. Bên cạnh những người ngồi vào bàn tiệc còn có những nhà phê bình ngoài cuộc, đừng để bị chi phối bởi họ vì họ cũng muốn ăn lắm chứ.Tốt nhất đừng để! bàn ăn thêm trật chỗ. Chẳng ai muốn thấy một "Gruzia" mới ở biển Đông cả.
Lê Duy
Theo tôi ông PVĐ đã làm một việc lợi bất cập hại. Chẳng lẽ ông PVĐ lại không hiểu thâm ý của Trung Quốc?
Nhưng đó là vấn đề lịch sử. Nhà nước Việt Nam cần phải làm gì để lấy lại Hòang Sa chứ chỉ to miệng tuyên bố chủ quyền và trấn áp nhân dân biểu tình chống TQ thì được gì trong lúc Trung Quốc đã xây dựng căn cứ quân sự tại Hòang Sa.
tranquangthien, HCMC
Bây giờ ông Lưu Văn Lợi mới nói chuyện TQ xuyên tạc cử chỉ hữu nghị. Sao ông không nói sớm.
Tuy vậy có còn hơn không. Tôi nghĩ chính phủ nên có công hàm giải thích cho TQ rõ ý định của cố TT Phạm Văn Đồng trong công hàm 14/9/58 không có bao hàm việc nhìn nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của TQ.
Có dư luận nói rằng cựu NT Nguyễn Mạnh Cầm lại bảo rằng công hàm này là vì thời chiến tranh nên phải làm để tranh thủ sự ủng hộ của TQ. Như vậy có phải ta tự mâu thuẫn hay không dám dứt khóat trong lập trường?
Ẩn danh
Quan hệ Việt Nam, Trung Quốc vẫn tốt đẹp như cái "bắt tay và ôm của hai nhà lãnh đạo" Nhiều người nghĩ đó là viên đạn bọc đường, là sự bằng mặt mà không bằng lòng? Nhưng theo tôi Việt Nam cần Trung Quốc cũng như Trung Quốc cần Việt Nam vậy, nhất là tình hình thế giới biến động này, chỉ cần mất một đồng minh đã là mất cả một hậu phương vững trắc. Việt Nam với ảnh hưởng ngày càng lớn trên thế giới, Trung Quốc với sự phát triển mạnh mẽ, cả hai đang rất cần một tiếng nói chung để cùng đưa thế giới về trạng thái cân bằng. Hai thái cực Nga-Mỹ đang cho thấy sự bất ổn tiềm tàng, và cả hai bên đều kêu gọi đồng minh.
Trung Quốc- một người khổng lồ đang đứng ngoài cuộc, và Việt Nam một trung gian hoà giải liệu đây có phải là lúc để chúng ta bàn cãi về lãnh thổ. Nếu nói Việt Nam sợ Trung Quốc xâm lấn lãnh thổ thì cũng nên xem lại phải chăng Trung Quốc sợ những động thái của Mỹ đối với Việt Nam? Giữa các thái cực giằng co này việc nguy hiểm nhất là mất đi "tám chữ vàng" trong quan hệ ngoại giao của hai bên.
MCR
Ngoại giao là nghệ thuật chơi chữ. Bây giờ càng mắng TQ thì càng làm cho họ cười mình.
Chỉ còn một cách là quốc hội phải ra nghị quyết diễn giải công hàm của ông PVĐ như cách ông Lợi nói.
Quốc hội sẽ không bác bỏ công hàm của ông PVĐ, vì làm như thế vừa không có lợi về ngoại giao (người ta cười mình trước sau bất nhất), vừa không có lợi về chính trị (vì ông PVĐ dù sau cũng là khai quốc công thần của nhà nước VN hiện tại).
Sau khi có nghị quyết thì lúc ấy chắc chắn là sẽ làm mếch lòng TQ nhưng chắc họ cũng chửi mấy ngày là cùng, sau đó thì họ không thể trưng công hàm đó ra nữa vì thế giới biết họ đang lợi dụng tình hữu nghị.
Minh Quang, Sài Gòn
Tôi thấy mỗi lần ông Nông Đức Mạnh gặp các nhà lãnh đạo Trung Quốc là ông ta ôm hôn dữ lắm? quan hệ tốt vậy sao lại chiếm đất của nhau?
DR, TP HCM
Dã tâm của Trung Quốc đã quá rõ ràng không gì bàn cãi. TQ muốn chiếm bằng được hai quần đảo này của Việt Nam( Thậm chí còn nhiều hơn nữa) nên dùng mọi lý lẽ. Là dân Việt Nam nên nhớ rằng có thể làm bạn với bất kỳ ai nhưng với anh hàng xóm phương bắc thì không.
Hoang Nguyen, HN
Theo tôi, bây giờ không phải là lúc chúng ta tranh cãi với Bắc Kinh mà chúng ta phải đoàn kết sẵn sàng bảo vệ, cũng như giành lại lãnh thổ mà ông cha ta đã dùng xương máu để gây dựng. Bài học năm 1979 nói lên rằng Trung Quốc luôn là kẻ thù của dân tộc ta.
A soldier, VN
Tôi không hiểu rõ hải phận 12 hải lý (nautical mile # 5.5 km) theo tuyên bố của Chu Ân Lai căn bản tính từ ở đâu của lãnh thổ TQ để từ đó bao gồm luôn các quần đảo HS và TS của VN ta? Thời điểm năm 1958 ông PVĐ làm TT, việc công nhận lãnh hải 12 hải lý theo công hàm của TQ có phải do mình ông quyết định? Tại sao cứ đổ lỗi một mình ông? Là một TT kỳ cựu của VNDCCH, chẳng lẽ ông TT PVĐ còn bị phía TQ "chơi chữ" (jeu de mots) trong một văn bản ngoại giao hay sao?
Theo ông Lợi, công hàm của TT PVĐ chỉ có 3 câu, trong đó chỉ tán thành bản tuyên bố của TQ và không đề cập gì đến lãnh thổ lãnh hải của họ; tuy nhiên khi họ chủ yếu đề cập đến vấn đề lãnh hải, ta gửi thư tán thành, điều đó có nghĩa là mặc nhiên công nhận "hoàn toàn" ý kiến theo gi! ải thích của họ.
Vừa là TT vừa là một nhà ngoại giao kinh nghiệm chẳng lẽ ông PVĐ không biết ghi thêm vài câu "khẳng định rõ" lãnh thổ, lãnh hải của hai bên cho chắc ăn? Việc "lấy điểm" với TQ khi họ ra công hàm phản đối hạm đội Mỹ đến gần đảo Kim Môn, Mã Tổ của Đài Loan xem ra là "tai họa khôn lường". Chu Ân Lai dù gì cũng một thời là bạn của Bác Hồ mà đối xử "bất nghĩa" với VN như thế sao? TQ rất nguy hiểm và mãi mãi là mối nguy hiểm, hãy luôn đề phòng!
Saigon 01
Sống bên cạnh ông hàng xóm đểu thì thật khổ. Năm 1979 nếu dạy cho Việt Nam bài học dễ dàng thì TQ có dạy tiếp đến tận Sài Gòn không nhỉ?! Như vậy thì Đông dương bây giờ là của ai?