Showing posts with label rfa. Show all posts
Showing posts with label rfa. Show all posts

Wednesday, January 11, 2012

Hợp tác từ sức mạnh: Hoa Kỳ, Trung Quốc và biển Đông


2012-01-11
Một bản báo cáo có tựa đề hợp tác từ sức mạnh: Hoa Kỳ, Trung Quốc và Biển Đông vừa được Trung tâm An ninh Mỹ mới (CNAS) của Mỹ công bố sáng 10 tháng giêng năm 2012 tại Washington DC.
RFA photo
Bản đồ các căn cứ hải quân Hoa Kỳ tại buổi thảo luận bản báo cáo có tựa đề Hợp tác từ sức mạnh: Hoa Kỳ, Trung Quốc và Biển Đông hôm 10/1/2012 tại Washington DC.

Tham vọng của TQ

Tuesday, September 20, 2011

Trung Quốc khống chế Việt Nam trên lãnh vực Văn Hóa


Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2011-09-20
Hôm nay xin được chia sẻ những yếu tố văn hoá mà Trung Quốc đã dùng để xâm lấn một cách âm thầm làm cho Việt Nam trở thành môt phiên bản của Bắc Kinh nhằm phục vụ kế sách bá quyền đại hán của họ. Mặc Lâm có bài viết về vấn đề này.


-Trong tình hình hiện nay cái chữ "xâm lăng", phải nói như thế, về mặt văn hoá của Trung Quốc và một sự chống chõi yếu ớt, nhu nhược của những người làm công tác văn hoá ở Việt Nam hiện nay rất đáng báo động.
Ai cũng có thể thấy rõ là trên các kênh truyền hình của đài truyền hình trung ương cũng như các địa phương, thời lượng phát sóng dày đặc các phim của Trung Quốc. Bây giờ đang là mùa trung thu, cũng như suốt cả năm đồ chơi trẻ con phải nói 80% là của Trung Quốc.

Ai cũng có thể thấy rõ là trên các kênh truyền hình của đài truyền hình trung ương cũng như các địa phương, thời lượng phát sóng dày đặc các phim của Trung Quốc. Bây giờ đang là mùa trung thu, cũng như suốt cả năm đồ chơi trẻ con phải nói 80% là của Trung Quốc.
Nhận xét vừa rồi của TS Nguyễn Xuân Diện, một chuyên gia Hán nôm và cũng là người am hiểu văn hoá Trung Quốc cho thấy một vấn đề thật sự cần nhìn lại không những của những người cán bộ làm văn hoá mà còn của cả xã hội để dần dần thoát ra khỏi hệ luỵ này.

Những ý thức tự ti, tự huỷ

Nói đến văn hoá Việt Nam không hiếm người cho rằng 4 hay 5 ngàn năm văn hiến gì thì cũng xuất phát từ Trung Quốc. Cái nhìn thiển cận ấy âm thầm kéo dài từ nhiều thế kỷ trong lòng một bộ phận rất lớn của xã
hội, nhưng chưa có một phản biện đứng đắn dài hơi và thuyết phục của các nhà nghiên cứu văn hoá Việt để chuyển tải tới cộng đồng, tức là những con người đang sống, đang va chạm trực tiếp với thế giới thật mà chung quanh đầy dẫy hình ảnh, ngôn từ, thói quen, phong tục và ngay cả lối sống đều mang đậm nét Trung Quốc.
chưa có một phản biện đứng đắn dài hơi và thuyết phục của các nhà nghiên cứu văn hoá Việt để chuyển tải tới cộng đồng, tức là những con người đang sống, đang va chạm trực tiếp với thế giới thật mà chung quanh đầy dẫy hình ảnh, ngôn từ, thói quen, phong tục và ngay cả lối sống đều mang đậm nét TQ.
Nhiều nhà văn hoá học cảm thấy cô đơn khi chấp nhận dấn thân vào khu rừng rậm quá nhiều thói quen không thể từ bỏ của người Việt. Những thói quen bị quán tính hoá ấy bao trăm năm qua đã ăn sâu, biến nền văn hoá bên ngoài trở thành văn hoá Việt mà không một ý thức nào còn lại để cảnh giác rằng chúng ta đã đi quá xa, ở quá lâu và lệ thuộc quá nhiều vào nền văn hoá tưởng là đã được Việt hóa ấy.
Nhặt ra cho hết những vô lý, bất cập mà người Việt hoà mình vào dòng văn hoá phương Bắc không khó, tuy nhiên thuyết phục và biến cải thói quen cho người dân bình thường nhất lại là một việc làm không dễ trong vòng vài chục năm. Điều này một lần nữa cho thấy nền văn hoá Việt Nam đang có vấn đề mà rất nhiều cán bộ văn hoá không những không nhận ra mà còn vô tình hay hữu ý, thúc đẩy người dân chấp nhận nó như chấp nhận một việc hiển nhiên, một điều mà dân tộc đã gần gũi gắn bó hàng ngàn năm.

Vay mượn nguy hiểm…

Gắn bó và gần gũi không có nghĩa là bị đồng hoá. Lại càng không có nghĩa nếu không chấp nhận thì đi ngược lại với sự thật vì nền văn hoá ấy đã bám rễ vào văn hoá Việt.
Văn hoá thuần Việt xuất hiện rõ nét nhất trên những hoa văn, phù điêu của các ngôi chùa cổ. Những nét thủ công nghệ thuật ấy phát xuất từ ý thức sâu sắc muốn thoát ra làn sóng đô hộ văn hoá của phương Bắc làm nên nét đặc thù văn hoá phương Nam.
Các công trình đền chùa đình miếu bây giờ có cái đang xây dựng mới, cũng có cái tu sửa thì vẫn đậm chất Trung Quốc.

Tổ tiên ta cảng ý thức điều này bao nhiêu thì các thế hệ sau lại thờ ơ với nó bấy nhiêu. Nhiều ngôi chùa gần đây không thể gọi là chùa của người Việt được nữa mà phải thành thật nhận rằng nó được mang nguyên mẫu từ Trung Quốc hay Đài Loan sang. Từ kiến trúc tới tượng thờ, nhất nhất đều mang họa tiết Trung Quốc và người ta không dấu tự hào khi cho rằng đã bắt chước giống với bản sao từ nguyên mẫu. Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện chia sẻ các quan sát của ông:


-Các công trình đền chùa đình miếu bây giờ có cái đang xây dựng mới, cũng có cái tu sửa thì vẫn đậm chất Trung Quốc. Chúng tôi lấy thí dụ như công trình chùa Bái Đính ở Ninh Bình hay là công trình Đại Nam Lạc Cảnh ở Bình Dương không có yếu tố Việt Nam ở trong đó. Đây là những ngôi chùa rất là đồ sộ mang dấu ấn của Trung Quốc rất rõ. Một đài tưởng niệm liệt sĩ là 10 cô gái ở Đồng Lộc, cái tháp chuông ở Đồng Lộc lại là phiên bản của Hoàng Hạc Lâu bên Trung Quốc.
Ngay cả Bảo tàng Hà Nội là một bảo tàng vừa mới xây dựng xong cũng là một mô hình copy từ một công trình kiến trúc ở Thượng Hải.

…cùng quán tính và tư duy theo đuôi

Điều nguy hiểm nhất là chính những cơ quan chịu trách nhiệm về quản lý văn hoá lại không thấy có gì sai trái khi hình ảnh Trung Hoa tràn ngập Việt Nam. Nhiều quan chức còn cho rằng đó là tâm lý hàng ngàn năm nay của dân chúng và không thể thay đổi.

Phim ảnh là một ví dụ dễ thấy nhất về tính chay lười tư duy của ngừơi làm văn hoá hôm nay. Những bộ phim Trung Quốc dài nhiều chục tập giết thời gian của biết bao người trẻ tuổi? Lịch sử Việt Nam không ngoi lên nổi trong ý thức học sinh bởi tên tuổi các vua chúa Trung Hoa đã ăn sâu vào tiềm thức họ qua các phim lịch sử Trung Quốc. GSTS Nguyễn Đăng Hưng, mặc dù xa tổ quốc bao nhiêu năm nhưng khi trở vê ông vẫn muốn sinh viên của ông phải biết rõ lịch sử nước nhà hơn bất cứ điều gì khác, ông kể:


-Nay tôi về sống tại Việt Nam thì tôi lại thấy ảnh huởng của văn hoá Trung Quốc nhất là qua phim ảnh nó lại rất tràn lan và dữ dội, tôi cho rằng đây là đìêu không bình thường. Riêng bản thân tôi tôi có phản ứng là không xem phim Trung Quốc nữa.
Nay tôi về sống tại Việt Nam thì tôi lại thấy ảnh huởng của văn hoá Trung Quốc nhất là qua phim ảnh nó lại rất tràn lan và dữ dội, tôi cho rằng đây là đìêu không bình thường.
Tôi rất buồn khi qua các buổi phỏng vần tuyển chọn các em sinh viên của các lớp vào học với tôi, khi tôi tuyển sinh thì luôn luôn phỏng vần họ. Trong cuộc phỏng vấn không những kiểm tra về toán về sinh học, cơ học mà tôi còn kiểm tra về hiều biết chung trong đó có kiểm tra về đại lý và lịch sử.
Tôi rất buồn các bạn trẻ Việt Nam đã có bằng kỹ sư rồi, đã học bốn năm năm đại học rồi thế mà hiểu biết rất ít về lịch sử Việt Nam nhất là lịch sử dân tộc. Nhiều khi họ cho tôi cảm giác là họ hiểu lịch sử Trung Quốc rõ hơn qua các phim ảnh Trung Quốc. Họ hiều rất rõ nhà Thanh, họ hiều rất rõ những chuyện các anh hùgn Trung Quốc trong khi những anh hùng của Việt Nam thì rất kém.

Học giả và lý thuyết đô hộ

Kiến trúc sư Trần Thanh Vân, một chuyên gia có tuổi nghề làm việc tại Trung Quốc nhiều chục năm nhận xét những gì mà học giả Trung Quốc đang theo đuổi một cách kiên trì với mục đích đạp đổ nền văn hoá Việt Nam để sáp nhập tất cả vào kho tàng văn hoá vốn đã giàu có của họ, bà nói:




Tại sao nền văn minh lúa nứơc lại ở Việt Nam? Vì Việt Nam là vùng trũng, tập trung nhiều nứơc còn Trung Quốc làm gì có chuyện đó! Nó ở vùng đất khô cằn, vùng thảo nguyên thì làm sao nó sang dạy ta trồng lúa nước được?
Rồi những nhà nghiên cứu trống đồng cũng bị nó nói là trống đồng của nó. Những trống đồng đó có niên đại bao nhiêu năm? Mới có năm ngoái hay là tháng trước thôi! Trong khi trống đồng Đông Sơn đào lên từ bao giờ? Các nhà nghiên cứu khảo cổ họ biết thừa, rõ ràng là chỉ lừa đựơc người không biết mà thôi.

Những nhận xét đắng lòng

Nhà giáo Phạm Toàn nhìn lại văn hoá Việt Nam trong thời gian hiện tại mà không khòi xót xa. Có thể cái nhìn của ông chỉ là một góc của vấn đề nhưng lại là góc bén nhất, quan trọng nhất đối với những ai còn nặng lòng với văn hoá Việt:
-Bây giờ cái nền văn hoá ấy đương trong cơn đại khủng hoảng. Đại khủng hoảng ở chỗ: Bây giờ không có tác phẩm nào để đời cả. Không có bài thơ nào mà thanh niên chuyền tay nhau cả. Không có bài hát nào người ta đi đường lầm rầm người ta hát cả. Không có câu thơ nào mà hai người yêu nhau thủ thỉ với nhau cả. Bây giờ không có bức tranh nào đẹp hết! Còn tượng thì tượng nào cũng như tượng nào. Không một vở kịch nào người ta mời nhau đi xem cả. Không bản giao hưởng nào người ta đòi nhau đi nghe cả! Thậm chí xiếc hay người thì người ta lại sang Pháp diễn mà không diễn trong nước nữa bởi vì diễn ở Pháp hàng tháng trời người ta sống rất đàng hoàng.

Khi thuê mượn và giao cho đạo diễn người Trung Quốc thì họ áp dụng văn hoá của họ vào phim và chỉ đặt cái tên là phim Việt Nam mà thôi. Ngay cả tình tiết, tâm lý đều là Trung Quốc cả.
Chúng tôi xin mượn kết luận của các trí thức sau đây để đánh động mối lo có thật và rất nguy nan về quyền lực mềm mà Trung Quốc đang dùng để  đô hộ văn hoá Việt Nam. GS-TSKH Nguyễn Đăng Hưng:
-Quyền lực mềm chính là gì? Chính là Trung Quốc dùng ảnh hưởng phim ảnh trong khi hiện nay tình trạng phim ảnh Việt Nam nhất là phim lịch sử rất ít. Phải thuê mượn người ta mà kết quả thì ai cũng biết. Khi thuê mượn và giao cho đạo diễn người Trung Quốc thì họ áp dụng văn hoá của họ vào phim và chỉ đặt cái tên là phim Việt Nam mà thôi. Ngay cả tình tiết, tâm lý đều là Trung Quốc cả. Ngay cả xuyên tạc lịch sử Việt Nam khi nhắc tới những chiến thắng của Nhà Lý nhà Tiền Lê nhưng chỉ coi đó là vấn đề nội bộ chém giết nhau cho thấy đây là một di hại vô cùng thâm độc.
TS Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện:

Bây giờ xu hướng của họ là tư tưởng đại hán bành trướng. Tôi cảm thấy bây giờ nó bắt đầu như thời gian 1.000 năm Bắc thuộc nhưng bây giờ thì kiểu khác. Nó bắt đầu rồi chứ không phải là manh nha nữa.
-Chúng tôi mới chỉ sơ qua một phần, vài nét như vậy cho thấy văn hoá Trung Quốc đang xâm lấn văn hoá Việt Nam và bản lĩnh văn hoá Việt Nam lúc này đang trong một cơn thách thức mạnh, nhưng rất tiếc những người làm công tác quản lý văn hoá lại không nhận rõ nguy cơ này. Bên cạnh đó chưa có chỉ đạo có tính chất quyết định để chống lại sự xâm lăng văn hóa đến từ phía Trung Quốc ngày một mạnh hơn.


Ý kiến của Bạn

Monday, September 19, 2011

Trung Quốc khống chế Việt Nam trên lãnh vực Chính trị


2011-09-19  Mặc Lâm, biên tập viên RFA
Sách lược của Trung Quốc nhằm kiểm soát chặt chẽ Việt Nam trong ba lĩnh vực kinh tế, chính trị và văn hoá là khá lộ liễu.
Trong bài trước chúng tôi đã ghi lại những nét chính Trung Quốc muốn kiểm soát và thao túng nền kinh tế Việt Nam như thế nào. Tiếp tục loạt bài, hôm nay xin được chia sẻ những yếu tố chính trị mà Trung Quốc đã dùng để áp lực lên hệ thống cầm quyền Việt Nam nhằm phục vụ kế sách bá quyền đại hán của họ. Mặc Lâm tổng hợp các sự kiện quan trọng đã xảy ra trong thời gian gần đây nhằm phác thảo hình ảnh tổng thể những diễn tiến rất nguy hiểm cho nền độc lập của Việt Nam.


Sau khi cuộc chiến biên giới năm 1979 kết thúc với nỗi căm phẫn tột cùng vì bị mất mát và phá hoại từ con người tới cơ sở vật chất, không ai tin rằng chỉ 12 năm sau, năm 1991 cuộc chiến ấy đã được đặt sang một bên để một lần nữa Việt Nam mở rộng vòng tay thu nhận 16 chữ vàng từ người mới đánh giết mình hôm qua để yên sống theo kinh nghiệm lịch sử của hàng ngàn năm về trước.

Đồng sàng dị mộng

Tuy nhiên lần này khác. Sự sụp đổ của chế độ Cộng sản Liên sô làm Việt Nam hụt hẫng. Lổ hỗng khổng lồ của chủ nghĩa xã hội không dễ trám đã đẩy chính quyền Việt Nam dựa vào Trung Quốc tìm một đồng minh từ người láng giềng đồng sàn dị mộng này. Trung Quốc hơn ai hết biết rõ điều đó và kế hoạch dùng Việt Nam như một trái độn tiến xuống phương Nam đã hình thành một cách chóng vánh.
Sự sụp đổ của chế độ Cộng sản Liên sô làm Việt Nam hụt hẫng. Lổ hỗng khổng lồ của chủ nghĩa xã hội không dễ trám đã đẩy chính quyền Việt Nam dựa vào Trung Quốc tìm một đồng minh từ người láng giềng đồng sàn dị mộng này. Trung Quốc hơn ai hết biết rõ điều đó...
Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt lên tàu năm 2009. Nguồn báo TQ
Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc
bắt lên tàu năm 2009.
Nguồn báo TQ

Diễn tiến các cột mốc thời gian xảy ra từ năm 2005 tới nay cho thấy sự chín muồi của kế hoạch mà Trung Quốc đặt ra đã tới lúc trình diễn phần kết của một vở kịch dài.

Máu ngư dân bắt đầu đổ

Sau những thăm hỏi nồng thắm của cán bộ hai nước, ngày 8 tháng 1 năm 2005, tàu hải quân Trung Quốc nã súng bắn chết 9 người và làm bị thương nhiều ngư dân Việt Nam khác nhưng Người phát ngôn Trung Quốc nói đó là những tàu "ăn cướp có vũ trang nghiêm trọng trên biển". 9 nạn nhân Việt Nam vĩnh viễn không được minh oan nhưng nghiêm trọng hơn, vụ giết người trên biển đầu tiên này do kẻ thủ ác không bị Bộ Ngoại giao Việt Nam vạch mặt trước dư luận quốc tế đã kéo theo hàng loạt vụ khác hai năm sau đó.

Một điều lạ lùng là hầu hết các vụ giết người, cướp của, đòi tiền chuộc ngoài biển thường xảy ra sau những cuộc viếng thăm hữu nghị của giới chức cao cấp của Việt Nam sang thăm Bắc Kinh.
Một điều lạ lùng là hầu hết các vụ giết người, cướp của, đòi tiền chuộc ngoài biển thường xảy ra sau những cuộc viếng thăm hữu nghị của giới chức cao cấp của Việt Nam sang thăm Bắc Kinh.
Ngày 23 tháng 8 năm 2006 Tổng bí thư Nông Đức Mạnh viếng thăm hữu nghị Trung Quốc thì tám tháng sau, đầu tháng 4 năm 2007 hải quân Trung Quốc bắt giữ 4 thuyền đánh cá Việt Nam gốm 41 người đòi tiền chuộc.

Ngày 10 tháng 4 năm 2007 Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng tuyên bố tại Bắc Kinh rằng "chưa bao giờ quan hệ hợp tác hữu nghị Việt Trung tốt như hiện nay" thì chỉ hơn hai tháng sau ngày 27 tháng 6 năm 2007 tàu hải quân Trung Quốc lại bắn ngư dân Việt Nam làm bị thương 6 công nhân trên tàu.

Sau đó là một loạt đánh phá của tàu hải quân Trung Quốc đối với ngư dân Việt Nam. Hàng trăm người bỏ thây trên biển. Hàng trăm con tàu không còn hoạt động được đẩy cả làng cá Lý Sơn vào chỗ tận cùng bế tắc.

Bịt miệng dân, ai ra lệnh?...

Nước lớn lấn áp nước nhỏ là chuyện thường thấy trên thế giới nhưng chuyện hiếm thấy là nước bị hà hiếp lại cấm con dân mình lên tiếng chống đối thì có lẽ chỉ Việt Nam mới có.


Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xảy ra sau khi hàng loạt nước Bắc phi và Trung đông tan rã có phải là lý do để Việt Nam lo ngại vết xe này lan sang nguy hiểm cho chế độc hay không? Câu trà lời có thể không khó nếu quay ngược thời gian về năm 2007 khi phong trào biểu tình chống Trung Quốc chưa bị chi phối bởi cách mạng Hoa nhài đã bị chính quyền thẳng tay đàn áp.
Biểu tình chống Trung Quốc blogger Điều Cày bị bắt ngày 19 tháng Tư năm 2008 cho  tới bây giờ vẫn bặt vô âm tín. Source  NguyenTienTrung

Biểu tình chống Trung Quốc blogger Điều Cày
bị bắt ngày 19 tháng Tư năm 2008 cho tới
bây giờ vẫn bặt vô âm tín.
Source NguyenTienTrung


Ngày 9 tháng 12 năm 2007 sau các vụ giết người của Trung Quốc đối với đồng bào Việt Nam, hàng trăm thanh niên tập trung biểu tình trước Sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và Lãnh sự quán Trung Quốc tại TPHCM. Kết quả là hàng loạt người bị nhà nước bắt giữ, trù dập mãi cho tới ngày nay, tức là 5 năm sau, sổ đen công an vẫn còn ghi tên của họ. Blogger Điều Cày bị bắt giữ sau đó vào ngày 19 tháng Tư năm 2008 tại Đà Lạt cho tới bây giờ vẫn bặt vô âm tín.


Sự kiện tàu Hải giám của Trung Quốc ngang nhiên cắt cable của tàu thăm dò dầu khí PetroVN vào ngày 27 tháng 5 năm 2011 đã làm bùng lên sự uất ức của dân chúng. Bà Khương Du, người phát ngôn Trung Quốc đã lên tiếng cho rằng tàu Việt Nam xâm phạm vùng biển của Trung Quốc lại càng tăng thêm sự uất ức của toàn thề người dân Việt Nam.
Về phía Việt Nam, ngoại trừ cuộc họp báo trong nước của PetroVN, Bộ Ngoại giao không đưa ra một kháng thư đủ mạnh để cảnh cáo Trung Quốc như thông lệ ngoại giao quốc tế, mà ngược lại, gửi một Thứ trưởng Ngoại giao âm thầm sang Bắc Kinh để nói chuyện khiến câu hỏi ngày một lớn hơn.
Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa, một người lính cấm súng nhiều năm trong cuộc chiến Việt Nam hiện sống tại Hà Nội cho biết những những nhận xét của ông:
Cái vụ cắt cable tôi thấy rất là buồn cười khi ông thứ trường của mình chả ai mời lại mò sang xin lỗi họ thay vì họ phải sang xin lỗi ta! Và vừa rồi Bộ ngoại giao lại mời một ông phó tỉnh Trung Quốc sang thăm là như thế nào?
-Cái khó khăn nhất của mình bây giờ là người phụ trách họ không dám đứng thẳng. Nếu đổ cho người ta bán nước thì cũng hơi quá. Trong các xung đột ngoài biển đối với nước khác người ta xử trí rất là dõng dạc mặc dù nước người ta nhỏ hơn mình. Người ta triệu đại sứ lên trao kháng thư và đấy là điều nhà nước phải làm thế nhưng chúng ta lại không làm.
Cái vụ cắt cable tôi thấy rất là buồn cười khi ông thứ trường của mình chả ai mời lại mò sang xin lỗi họ thay vì họ phải sang xin lỗi ta! Và vừa rồi Bộ ngoại giao lại mời một ông phó tỉnh Trung Quốc sang thăm là như thế nào?



Các cuộc biểu tình của thanh niên, trí thức Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh sau khi tàu Việt Nam bị cắt cable như một tiếng chuông cảnh tỉnh nhà cầm quyền. Thế nhưng ngược lại, người ta thấy chính quyền hình như nhận được một lệnh mật nào đó, khi thì buông khi thì nắm….để cuối cùng không một cuộc biều tình chống Trung Quốc nào được phép xảy ra.




Ông Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch Mặt trận tổ quốc Việt Nam cho biết nhận xét của ông:
-Tình hình quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc cần phải được công khai minh bạch và làm cho dân người ta hiểu rõ. Mà điều cần hiểu rõ nhất là âm mưu bành trướng xâm lươc của Trung Quốc từ trước tới nay là không đổi, bản chất nó như vậy.
Hiện nay nhà nươc Việt Nam đang có biện pháp ngăn chặn tiếng nói của người dân là không đúng bởi vì thật ra đứng về quân sự mà nói thì đất nước chúng ta đối với Trung Quốc rõ ràng mình yếu hơn nhiều, nhưng cái mạnh của chúng ta là ở lòng dân là thực tế hiện nay thành ra phải làm sao khai thác cái thế mạnh này để đối phó với âm mưu của Trung Quốc thì nó mới có hiệu quả.

Hiện nay nhà nươc Việt Nam đang có biện pháp ngăn chặn tiếng nói của người dân là không đúng bởi vì thật ra đứng về quân sự mà nói thì đất nước chúng ta đối với Trung Quốc rõ ràng mình yếu hơn nhiều, nhưng cái mạnh của chúng ta là ở lòng dân là thực tế hiện nay...

thì đây…

Tiến sĩ Nguyễn Quang A (áo sọc) bị công an ngăn cản trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc hôm 17-07-2011 tại Hà Nội. Citizen photo
Tiến sĩ Nguyễn Quang A (áo sọc) bị công an
ngăn cản trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc
hôm 17-07-2011 tại Hà Nội. Citizen photo

Một việc đáng ngạc nhiên khác là sau khi viếng thăm Trung Quốc, Thứ trưởng quốc phòng Việt Nam là tướng Nguyễn Chí Vịnh thông báo với Trung Quốc rằng "Việt Nam kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn"!


Các cuộc biểu tình vào ngày Chúa Nhật là một vũ khí sắc bén khiến Trung Quốc phải nhìn lại cách cư xử thiếu quân tử của họ nhưng rất tiếc đã bị chính quyền Việt Nam dập tắt. Không những dập tắt mà còn bằng mọi cách ngăn ngừa những ngòi nổ yêu nước về sau khi các phương tiên truyền thông chính thống đua nhau bôi đen nhiều khuôn mặt trí thức yêu nước.


Giáo sư Phạm Duy Hiển, nguyên giám đốc viện nguyên tử Đà Lạt một trí thức tên tuổi có mặt hầu hết trong các cuộc biểu tình cho biết quan điểm của ông:
Những cuộc biểu tình vừa rồi là của người yêu nước không ai có thể phủ nhận chuyện đó trong bất cứ tình huống, lập trường nào. Yêu nước thật sự dám nói lên lòng yêu nước của mình... Chứ còn bây giờ bảo rằng những người biểu tình bị ở nước ngoài hay thế lực nào xúi giục! Tôi chả thấy ai xúi giục cả.
Giáo sư Phạm Duy Hiển
-Những cuộc biểu tình vừa rồi là của người yêu nước không ai có thể phủ nhận chuyện đó trong bất cứ tình huống, lập trường nào. Yêu nước thật sự dám nói lên lòng yêu nước của mình. Còn nhiều người yêu nước nhưng vì nhiều lý do khác ngừơi ta không thực hiện được. Chứ còn bây giờ bảo rằng những người biểu tình bị ở nước ngoài hay thế lực nào xúi giục! Tôi chả thấy ai xúi giục cả. Trong số những người bạn của tôi chẳng ai như thế cả.
Ông Lê Hiếu Đằng phát biểu nhân ngày Lễ  tưởng niệm đồng bào, chiến sĩ hi sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, Tây Nam và ở Hoàng Sa, Trường Sa(27/07/2011)
Ông Lê Hiếu Đằng phát biểu nhân ngày Lễ tưởng niệm
 đồng bào, chiến sĩ hi sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ
biên giới phía Bắc, Tây Nam và ở Hoàng Sa, Trường Sa
(27/07/2011) Source boxitvn


Sau khi Ủy viên quốc vụ viện đặc trách ngoại giao của Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc sang Việt Nam, một phái đoàn quân sự cao cấp do tướng Ngô Xuân Lịch viếng thăm Bắc Kinh đã được ông Tập Cận Bình lên lớp rằng hãy giữ vững ba kiên trì trong quan hệ để cùng có lợi. Ngay trong khi phái đoàn Việt Nam còn ở Bắc Kinh thì Trung Quốc gửi chiếc tàu cá 1.000 tấn ra hỗ trợ cho 500 chiếc tàu cá khác của Trung Quốc đang đánh bắt cá trái phép trên vùng biển Trường Sa của Việt Nam. Có phải Tập Cận Bình đã có kế hoạch từ trước nên khuyên Việt Nam cần phải kiên trì để Trung Quốc hưởng lợi?

Không thể chịu nổi những uẩn khuất mà nhà nước hành xử dưới sức ép của Trung Quốc, nhiều kiến nghị, thư ngỏ của trí thức trong và ngoài nước liên tiếp gửi cho lãnh đạo cao nhất nước. Nhưng như viên đá rơi vào đại dương, không một bức thư nào được trả lời.

Tiếng chuông Lê Hiếu Đằng

Không trả lời cũng mặc, trí thức không chịu thua sự im lặng. Bức thư ngỏ mới nhất của luật gia Lê Hiếu Đằng cũng là bức thư có lời lẽ cứng cỏi nhất yêu cầu nhà nước trả lời trước nhân dân về điều mà ông gọi là hai sự việc cần phải làm rõ. Thứ nhất, tại sao lại cấm biểu tình và thứ hai là lời tuyên bố vượt chức năng của Thứ trưởng quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, có một đoạn ông viết:
"Tôi với tư cách công dân, với tư cách một cử tri của Sài Gòn – TP.HCM dùng quyền chất vấn của mình để các vị làm rõ trước công luận hai sự việc nêu trên vì tôi quan niệm rằng trong một chế độ chính trị độc Đảng nếu Nhà nước không tự nghiêm khắc với chính mình thì hiện tượng lạm quyền, lộng quyền của những cán bộ có chức quyền sẽ làm trầm trọng thêm tệ quan liêu, tham nhũng, chuyên quyền, vi phạm nghiêm trọng đến lợi ích và các quyền công dân, chà đạp lên luật pháp, đe dọa sự tồn vong của dân tộc, của đất nước."
Liệu tiếng chuông Lê Hiếu Đằng có gióng lên được chút chú ý nào từ bốn vị nguyên thủ quốc gia? Ai cũng mong là "có" nhưng liệu sức nặng Trung Quốc sẽ làm các vị tiếp tục im lặng nữa hay không thì còn phải chờ xem.

Ý kiến của Bạn

nguyen luy nơi gửi DAHN :
VN loan tu lau roi. Nha dot tu noc,toa bon ban nuoc phan dong cam quyen lanh dao thi 1000nam bac thuoccon chua du
20/09/2011 13:29


david le nơi gửi hochiminh :
khong phai ban nhieu cac ban ak.hoi dan toc viet nam hoi cac ban yeu nuoc,1 su that qua' da man.yeu nuoc cung bi cam,bieu tinh`de phan doi su xam chiem nghiem trong cua bon cho' giac cong san trung quoc,nhung lai bi chi'nh nhung nguoi dung dau cua dan toc minh cam doan va bat.hoi oi cong ly' o dau cho dan toc va nhan dan viet nam day.
20/09/2011 12:14


LANG TU :
Hay co yeu nguoi ma song
20/09/2011 06:29


Nghe Cay nơi gửi Nghe An :
Thưa các vị trong bộ chính trị Việt nam! <br>Ai trong đời rồi cuối cùng phải có chuyến đò về cỏi vĩnh hằng, chẵng nhẽ các vị trường sinh, hảy sống sao cho con cháu ngẩng cao đầu với dân tộc. Chính lối sống đê hèn, bạt nhược của quý vị trước bá quyền Trung Quốc đã ngày càng bán dần đất đai, biển cả cho ngoại xâm. Các vị thữ lập bân nghiên cứu dư luận Việt nam, các vị sẽ hiểu được người dân VN nguyền rủa các vị ntn. Sự uất hận đối với các vị đã vượt sự nhẫn nại, nhất đinh nhân dân Việt Nam phải đứng lên lật đổ các vị, những kẽ bán nước hại dân.
20/09/2011 06:18


Đảng im thin thít nơi gửi Chiếu bí mất nước :
Để cứu nguy tổ quốc, dứt khoát đảng phải chấp nhận đối thoại với thành phần đối lập và từ bỏ độc quyền lãnh đạo, chuyển đổi tiến tới dân chủ đa đảng. Bầu quốc hội lập hiến. Tổng tuyển cử tự do.
19/09/2011 13:31

Monday, June 20, 2011

19/06 Báo chí - người bạn đồng hành của ĐBQH

07:41 | 19/06/2011
Là một trong số những ĐBQH được xem là người cởi mở, thân thiện với báo chí, PHÓ CHỦ NHIỆM ỦY BAN VĂN HOÁ, GIÁO DỤC, TN, TN VÀ NĐ NGUYỄN MINH THUYẾT chân tình: giao tiếp với báo chí là một cách để đại biểu xuất hiện và xây dựng hình ảnh trước công chúng. Với cách tiếp cận, đưa tin của báo chí về hoạt động của QH và các ĐBQH như hiện nay thì người dân thấy gần với ĐBQH hơn, và ngược lại, ĐBQH cũng thấy gần với cử tri hơn, cảm nhận rõ hơn sự kiểm soát của cử tri đối với mình.
Báo chí là người bạn đồng hành
 - Thưa Phó chủ nhiệm, trong tiến trình đổi mới của đất nước, các hoạt động của QH ngày càng công khai, dân chủ và gần gũi với người dân hơn. Mối quan hệ giữa ĐBQH với báo chí theo đó ngày càng cởi mở hơn. Ý kiến của Phó chủ nhiệm về mối quan hệ  này như thế nào?
Báo chí là nguồn thông tin rất quan trọng đối với mọi người, nhất là đại biểu QH. Tôi không tưởng tượng được con người hiện đại sẽ sống như thế nào nếu vài ngày không có báo chí. Tôi càng không tưởng tưởng được một nhà hoạt động chính trị - xã hội, một ĐBQH sẽ làm việc như thế nào nếu không có báo chí. Trước đây, khi internet chưa phát triển thì mỗi khi tôi đi công tác nước ngoài một vài ngày, mặc dù có đọc tin tức của báo chí nước sở tại nhưng luôn cảm thấy đói tin trong nước. Khi mạng internet phát triển rộng rãi, tất cả tin tức đưa lên mạng rất kịp thời, ngồi đâu cũng truy cập được. Báo chí là nguồn thông tin để ĐBQH sống với thời sự hằng ngày của đất nước và quốc tế. Dĩ nhiên, ĐBQH không thể dựa hoàn toàn vào nguồn thông tin từ báo chí. Khi chọn lọc thông tin để đặt vấn đề bàn bạc tại QH thì trước hết ĐBQH phải đánh giá được mức độ quan trọng của thông tin do báo chí nêu ra đối với sự phát triển KT – XH của đất nước cũng như việc xây dựng  và bảo vệ Tổ quốc.
Từ khi tiến hành công cuộc đổi mới, nhất là từ năm 1994 - thời điểm UBTVQH quyết định tổ chức phát thanh và truyền hình trực tiếp các phiên chất vấn và trả lời chất vấn của QH – thì báo chí theo sát thời sự QH, phản ánh kịp thời cho nhân dân diễn biến của QH với cách đưa tin cụ thể, sinh động và đa dạng. Khác hẳn với thời kỳ trước: sau mỗi phiên họp của QH, chỉ có một bản tin của Thông tấn xã Việt Nam và Thông báo của Đoàn Thư ký Kỳ họp về các sự kiện diễn ra trong ngày; không trích đăng các ý kiến phát biểu của ĐBQH như bây giờ. Với cách thông tin như vậy, rõ ràng người dân không biết các ĐB được mình ủy nhiệm quyền quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước hoạt động thế nào. Đọc những bản tin chung chung, giống nhau ở hầu hết các mặt báo thì rất chán.
Với cách tiếp cận, đưa tin của báo chí về hoạt động của QH và các ĐBQH như hiện nay thì người dân thấy gần với ĐBQH hơn, và ngược lại, ĐBQH cũng thấy gần với cử tri hơn, cảm nhận rõ hơn sự kiểm soát của cử tri đối với mình.
- Báo chí là một kênh để đại biểu gần gũi với cử tri và được cử tri kiểm soát chắc hơn các hoạt động của đại biểu. Nhưng ở nước ta, dường như không nhiều ĐBQH thường xuyên giao tiếp với báo chí, thậm chí có ĐBQH thẳng thừng từ chối trả lời báo chí. Phó chủ nhiệm nhìn nhận như thế nào về hiện tượng này?
Theo quan sát của tôi, có ba dạng ĐBQH thường nhận được sự quan tâm của báo chí.Thứ nhất, ĐBQH là các vị lãnh đạo Trung ương và địa phương, nhất là các đại biểu đại diện cho các bộ, ngành, lĩnh vực có nội dung QH đang bàn thảo. Thứ hai là những đại biểu đặc biệt như: đại biểu trẻ nhất, đại biểu cao tuổi nhất, đại biểu là người dân tộc thiểu số, đại biểu là doanh nhân,… Và thứ ba, báo chí quan tâm đến những đại biểu có tiếng nói độc lập, suy nghĩ gần gũi với người dân – đây có lẽ là những ĐBQH duy trì được sự quan tâm nhiều nhất của báo chí.
Thực tế, đúng là số đông đại biểu của ta ít có nguyện vọng giao tiếp với báo chí. Mỗi đại biểu tùy cương vị công tác đều có lý do riêng để ngại giao tiếp thường xuyên với báo chí. Nhưng tôi cho rằng, số ĐBQH sẵn sàng giao tiếp với báo chí và tạo điều kiện để các nhà báo tác nghiệp ngày càng nhiều, nhất là những khóa QH gần đây, ĐBQH cởi mở với báo chí và có những ý kiến đáng chú ý.
- Bên cạnh những mặt tích cực của báo chí cũng có một số bài báo đưa những thông tin chưa chính xác hoặc trích dẫn không chuẩn ý kiến của ĐBQH. Phó chủ nhiệm đã bao giờ gặp phải tai nạn này chưa và quan điểm của Phó chủ nhiệm đối với những thông tin sai lệch về mình trên báo chí như thế nào?
Tôi được anh em báo chí xem là người cởi mở, thân thiện với báo chí, một phần có thể do tính tôi như vậy, nhưng phần quan trọng là do công việc đang đảm nhiệm. Là người được Ủy ban giao phụ trách mảng văn hóa – thông tin, tôi thấy mình có trách nhiệm cung cấp thông tin cho báo chí. Nhìn chung, hầu hết báo chí đều phản ánh chính xác ý kiến phát biểu của tôi, nhưng để tránh sai sót, tôi có nguyên tắc khi làm việc với báo chí là dứt khoát đề nghị xem lại bài báo trước khi đăng tải. Đây cũng là cách để bài báo hoàn chỉnh hơn và có tác dụng với dân hơn.
Còn về sự phiền hà? Cũng có một kỷ niệm tôi nhớ mãi, nhưng lỗi không phải ở anh em làm báo. Trong nhiệm kỳ QH Khóa XI, sau khi tôi chất vấn một vị Bộ trưởng, ra ngoài hành lang, có mấy nhà báo hỏi, tôi có hài lòng với phần trả lời của Bộ trưởng không và tại sao không truy vấn đến cùng? Lần đó, tôi có trả lời rất thực thà: Thứ nhất, còn nhiều người xếp hàng chờ chất vấn, tôi không thể kéo dài phần chất vấn của mình. Thứ hai, là nhà giáo, tôi chỉ hỏi đủ để chấm điểm. Sau khi bài báo được đăng tải, tôi được chất vấn ngay tại hội trường: Tại sao ĐB Thuyết lại nói chất vấn là để chấm điểm? Chất vấn là để xây dựng và thúc đẩy. Tôi cũng thành thực nêu cách hiểu của mình: Bên cạnh mục tiêu xây dựng và thúc đẩy thì chất vấn còn là dịp để người dân kiểm tra, đánh giá công việc của các bộ, ngành và trách nhiệm cá nhân người đứng đầu bộ, ngành. 
Đây là sự cố liên quan đến báo chí trong hoạt động nghị trường của tôi. Nhưng sau này, tôi thấy báo chí sử dụng cụm từ “chấm điểm Bộ trưởng” khá phổ biến.
- Theo Phó chủ nhiệm, ĐBQH có nên cởi mở với báo chí không?
Dĩ nhiên là ĐBQH cần cởi mở với báo chí, sẵn sàng giúp đỡ báo chí. Vì đây là một kênh để đại biểu giao tiếp với cử tri. Đại biểu phát biểu ý kiến với báo chí có nghĩa là đại biểu đã góp phần tuyên truyền đường lối, chủ trương, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Ví dụ, giải thích để cử tri biết QH dự kiến thông qua dự án luật này hay dự án, công trình kia thì lý do vì sao. Đây là việc làm rất tốt. Mặt khác, việc bày tỏ quan điểm, chính kiến với báo chí cũng là cách để đại biểu báo cáo kết quả hoạt động với cử tri. Nếu không, cử tri sẽ thấy rằng, bầu ông này làm ĐBQH như ném hòn sỏi xuống nước, 4 năm trời không biết ông ấy đi đâu, làm gì. Như vậy thì đâu có được.
- Phó chủ nhiệm nói gì nếu có ý kiến cho rằng, báo chí cũng là kênh để đại biểu trở nên nổi tiếng? 
Giao tiếp với báo chí là một cách để đại biểu xuất hiện và xây dựng hình ảnh trước công chúng. Và xây dựng hình ảnh trước công chúng thì cũng phải xây dựng một cách thực thà. Không thể dùng các “chiêu” đánh bóng bản thân vì người dân rất tinh, một chút không thực cũng nhận ra ngay.
- Ở nước ngoài, đối với nghị sỹ, báo chí là người bạn. Còn ở nước ta thì sao, thưa Phó chủ nhiệm? Phó chủ nhiệm có thân với nhà báo, tờ báo nào không? 
Nếu phải nêu tên các nhà báo hay tờ báo ruột thì… khó vì nhìn chung tôi thân với tất cả các nhà báo. Và ngược lại tôi thấy, anh em báo chí đều vui vẻ và quý mến tôi. Nhân đây, tôi xin cảm ơn các nhà báo đã thường xuyên cập nhật tới cử tri hoạt động của QH và các ĐBQH, trong đó có tôi. Cử tri biết đến ĐBQH là có sự chắp nối của báo chí.
Trong 9 năm hoạt động ở QH, tôi thấy báo chí là người bạn đồng hành, qua từng chặng đường. Trong chặng đường đó, vui là chính nhưng cũng có những lúc băn khoăn và buồn thì đều có sự chia sẻ của báo chí.
Khi vào QH, tôi không dự kiến sẽ có lúc trả lời báo chí nước ngoài
- Không chỉ cởi mở với báo chí trong nước, Phó chủ nhiệm dường như chưa bao giờ “nói không” với báo chí nước ngoài. Phó chủ nhiệm nói gì về điều này?
Khi vào QH, tôi không dự kiến sẽ có lúc trả lời báo chí nước ngoài. Thế nên, lần đầu tiên được phóng viên BBC gọi điện phỏng vấn ngay sau khi vừa rời nghị trường thì tôi rất bất ngờ. Nói thật là lúc đó, thoáng qua trong đầu tôi một câu hỏi: trả lời hay không trả lời? Cuối cùng, tôi quyết định trả lời và quyết định này chỉ diễn ra trong tích tắc. Không có lý gì một nghị sỹ Việt Nam lại ngại trả lời phỏng vấn của báo chí nước ngoài. Nếu không trả lời, có thể người ta hiểu sai về chế độ của mình, về quan điểm của mình đối với người Việt ở nước ngoài và giới báo chí nước ngoài. Điều này hoàn toàn không có lợi cho đường lối đối ngoại của đất nước.
Tôi cho là khi trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài, phải thể hiện đúng đường lối, chính sách, pháp luật, đồng thời ý kiến cần có nét đặc sắc riêng. Như thế mới đáp ứng yêu cầu. Nếu trả lời như nghị quyết hay văn kiện thì chắc là họ cũng không cần hỏi mình.
- Phó chủ nhiệm đã từng trả lời khá nhiều tờ báo nước ngoài như AFP, RFA, BBC… Tiếp xúc với báo chí nước ngoài có điểm gì khác so với báo chí trong nước hay không, thưa Phó chủ nhiệm?
Xin kể hai câu chuyện: vào khoảng đầu nhiệm kỳ Khóa XII, phóng viên BBC gọi điện hỏi tôi: vừa rồi, theo báo cáo của Thanh tra Chính phủ Việt Nam, có vài trăm cán bộ ở trong ngành y tế và giáo dục không về hưu đúng tuổi mà tiếp tục ở lại làm việc, thậm chí còn làm quản lý? Việc này đúng hay sai? Ông đánh giá việc này thế nào?
Tôi trả lời: tôi chưa được đọc báo cáo của Thanh tra Chính phủ nhưng tôi có đọc báo chí Việt Nam và thấy sự việc đúng như ông nói. Theo tôi, việc này có nguyên do: theo quy định của Việt Nam thì những người có học hàm Giáo sư, Phó giáo sư và học vị Tiến sỹ khoa học, khi đến tuổi về hưu, có thể được giữ lại làm việc thêm một số năm. Giáo dục và y tế là hai lĩnh vực có nhiều người có học hàm, học vị cao nên có thể họ được giữ lại theo diện như vậy. Và giữ lại ở đây chỉ để làm nhiệm vụ chuyên môn, còn nếu tham gia quản lý thì không đúng.
Theo tôi biết, nhiều quan chức Việt Nam hiện nay đã lớn tuổi nhưng vẫn giữ những chức vụ cao, ví dụ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông nói gì về điều này? - Phóng viên hỏi tiếp.
Tôi trả lời: theo tôi được biết, trên thế giới có hai loại nhân sự - một là chính khách và hai là công chức. Công chức khi đến tuổi sẽ phải về hưu, còn chính khách thì không nhất thiết. Ví dụ ông Mc Cain, khi ứng cử Tổng thống Mỹ, đã 71 tuổi. Còn ở Việt Nam, theo tôi được biết, các vị Ủy viên Bộ Chính trị 65 tuổi vẫn được tái cử. Riêng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tôi được biết Ông mới có 59 tuổi, tức là còn kém tôi 1 tuổi.
Còn lần gần đây nhất trả lời báo chí nước ngoài là đêm trước ngày khai mạc Đại hội XI của Đảng, phóng viên Đài RFA có điện hỏi tôi: ngày mai khai mạc Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam, được biết Ông có tham dự. Đề nghị Ông bình luận ý kiến của Ông Đinh Thế Huynh là: Việt Nam không cần đa đảng.
Trước câu hỏi khá bất ngờ và tế nhị như vậy, tôi nghĩ nhanh trong đầu, là đảng viên chắc chắn mình phải khẳng định Ông Huynh nói đúng. Nhưng nếu trả lời như vậy thì có lẽ người ta không cần đến mình. Tôi liền cười vui vẻ và trả lời: xin ông miễn cho tôi bình luận câu này vì giống như tôi là người đang có vợ, không thể bình luận về chế độ đa thê.
Bạn phóng viên cũng cười rất vui, rồi hỏi tiếp câu thứ hai: theo Ông, người dân trông chờ gì vào Đại hội Đảng?
Thường mỗi dịp Đại hội có 2 việc chính mà người dân trông đợi - tôi trả lời - một là Đại hội định ra được đường lối phát triển đúng đắn để đưa đất nước tiến lên; hai là chọn được nhân sự có đức, có tài, đáp ứng yêu cầu thực hiện Nghị quyết của Đại hội.
Câu này có lẽ cũng không có vấn đề gì, nhưng câu hỏi thứ ba khá nhạy cảm: Hiện nay một số báo nước ngoài và một số trang mạng của Việt Nam đã đăng tên 4 vị lãnh đạo chủ chốt tương lai của Việt Nam. Ông bình luận gì về 4 vị này?
Tôi trả lời luôn: những tin tức ấy đều là những tin không chính thức, có thể rò rỉ từ nguyện vọng của ai đó. Còn quyền quyết định là của Đại hội.
Đối với báo chí nước ngoài, họ thường hỏi những câu khá tế nhị và hóc hiểm. Kinh nghiệm cho thấy, quan trọng nhất là phải có cách trả lời thuyết phục được người ta. Trong trường hợp họ hỏi những vấn đề liên quan đến chuyện QH đang bàn thì tốt nhất là trả lời đúng như ý kiến mình đã phát biểu công khai trên nghị trường.
- Nhân kỷ niệm 86 năm Ngày báo chí cách mạng Việt Nam, Phó chủ nhiệm có điều gì muốn nhắn nhủ với giới báo chí…?
Báo chí là món ăn tinh thần của người dân. Chúc các bạn lúc nào cũng dọn được những món ăn ngon. Nếu mình làm những món ăn đơn điệu quá, đồng loạt quá thì thật khó để đáp ứng yêu cầu của người dân. Trong bối cảnh hiện nay, mạng internet cạnh tranh khá khốc liệt với báo in, nếu báo chí làm cho người dân đói thông tin hoặc chán những thông tin báo chí đưa ra thì điều này vừa không có lợi cho báo chí vừa không có lợi cho khâu tuyên truyền của Đảng, Nhà nước. Tôi rất mong các cơ quan chỉ đạo của Đảng, cơ quan quản lý Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi hơn nữa để báo chí thực hiện được sứ mạng của mình.
Xin chúc báo chí, đặc biệt là Báo ĐBND, có nhiều đóng góp hơn nữa trong việc thúc đẩy hoạt động của các ĐBQH. Với riêng Báo ĐBND, một trong những nhiệm vụ của Báo là tập trung tuyên truyền, phổ biến các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và phản ánh tình hình thực thi luật, nghị quyết của QH, pháp lệnh, nghị quyết của UBTVQH. Nói thực số lượng bạn đọc quan tâm đến các văn bản quy phạm pháp luật như vậy không nhiều. Do vậy, cần bù bằng cách nào đó để tờ báo của mình ngày càng hấp dẫn bạn đọc hơn, ngày càng nhiều người dân tìm đọc tờ báo của mình hơn.
Nhân dịp này, xin gửi lời cảm ơn đến các nhà báo, đặc biệt là các nhà báo của Báo ĐBND đã cộng tác chặt chẽ với tôi trong vai trò ĐBQH trong suốt hai nhiệm kỳ QH vừa qua. Chúc các nhà báo dồi dào sức lực, bút lực và hạnh phúc.
- Xin trân trọng cám ơn Phó chủ nhiệm!
T. Tâm thực hiện