Friday, August 5, 2011

05/08 'Phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy'

Cập nhật lúc 05/08/2011 06:08:00 AM (GMT+7)
Đáp án có nhầm lẫn giữa bối cảnh và nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Nói nguyên nhân ở đây là không chính xác. Sao dám khẳng định điều này, điều kia là nguyên nhân một khi không phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy. Bởi thế, không nên đặt ra câu hỏi này.

PGS.TS Phạm Quốc Sử, nguyên giảng viên Khoa Lịch sử, Trường ĐHSP Hà Nội và hiện đang công tác tại Bảo tàng Hồ Chí Minh phân tích một nguyên nhân từ đề thi và đáp án môn Lịch sử dẫn tới kết quả điểm thi thấp.

Trong câu chuyện với VietNamNet, PGS chia sẻ những suy nghĩ của mình về điều đáng quan tâm hơn: làm sao để học sinh hứng thú học môn học vốn dĩ tự thân không thiếu sự hấp dẫn này:  “Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về giảng dạy lịch sử cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn Lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa. Không sửa chữa nữa, phải thay đổi thôi. Ta đã sửa mấy chục năm rồi còn gì.” 

PGS.TS Phạm Quốc Sử
Ảnh hưởng của tư duy người dạy đại học
Phóng viên: Sau khi có kết quả thi đại học, lại rộ lên ý kiến về đề thi môn Lịch sử  khó. Liệu đề thi có bị ảnh hưởng bởi tư duy của người dạy đại học?
PGS.TS Phạm Quốc Sử: Có thể lắm! Tôi chưa biết rõ người ra đề môn sử năm nay là ai, nhưng trước đây hầu hết là các thầy dạy ở đại học ra đề. 
Một khi là đề tuyển học sinh vào ĐH, do người dạy ĐH ra thì ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi tư duy của họ. Đương nhiên người ra đề cũng phải suy nghĩ rất cẩn thận và cố gắng để ra đúng với trình độ học sinh phổ thông và kiến thức SGK. Bình thường đã có thể có sự vênh nhau giữa mong muốn của người ra đề với thực trạng chất lượng dạy học môn Sử ở nhà trường phổ thông, huống chi năm nay đề thi lại mắc phải những sai sót, dẫn đến thực trạng rất đau lòng như chúng ta đã biết.
Cũng phải thấy rằng, với thực trạng việc dạy và học môn sử như hiện nay, ai ra đề tuyển sinh đại học cũng lo lắng, bởi rất dễ gặp rủi ro, “tai nạn”. Ngay cả thí sinh đạt điểm cao nhiều cũng không hẳn là tốt. Bởi thế, kỳ thi đi qua còn phải nghe ngóng dư luận. Việc ra đề vinh quang không lớn mà trách nhiệm thì rất nặng nề. Nhiều thầy rất ngại nhận trách nhiệm này.
Đề năm nay, ý đồ của người ra đề là tốt, muốn kích thích và đổi mới tư duy học sinh, phân loại thí sinh để khuyến khích được những em giỏi.
Nhưng ra đề phải thỏa mãn nhiều đối tượng. Tình trạng thí sinh đi thi mà không có điểm, giống như người đi gặt mà không có lúa mang về là điều không bình thường. 
Số thầy đại học lúc đầu không xem kỹ, khen đề ra hay, kích thích tư duy học sinh, vì đó cũng là tư duy, cách nghĩ của họ, nhưng với giáo viên phổ thông, những người hiểu thực trạng học sinh hơn thì rất lo lắng. Còn học sinh thì rối trí.
Vậy đề thi năm nay không phù hợp là một đề thi tuyển sinh ĐH?
Đề ra vừa khó với trình độ phổ biến của học sinh, vừa dễ gây cho thí sinh sự nhầm lẫn. Có 5 câu thì đến 4 câu dễ bị nhầm lẫn, còn một câu thì yêu cầu học thuộc lòng, mà đây chính là điều học sinh hãi nhất và chán môn Lịch sử.
Câu 1, theo tôi, vấn đề là đáp án đã nhầm lẫn giữa bối cảnh và nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Nói nguyên nhân ở đây là không chính xác. Sao dám khẳng định điều này, điều kia là nguyên nhân một khi không phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy. Bởi thế, không nên đặt ra câu hỏi này.
Câu 2 yêu cầu học sinh chỉ ra sự khác nhau của hai văn kiện nhưng phần dưới lại hỏi "vấn đề đó” đã được giải quyết như thế nào ở giai đoạn 1939-1945? Vậy “vấn đề đó” là vấn đề gì? Là vấn đề những điểm khác nhau giữa hai văn kiện ư? Trên thực tế, đáp án lại hoàn toàn khác và cũng không đúng với lịch sử.
Câu 3 không định đặt bẫy nhưng thí sinh dễ mắc sai lầm vì khi nói đến chiến thắng “đánh cho Mỹ cút” thì tư duy trực giác sẽ nghĩ ngay đến thắng lợi quân sự. Bởi thế nhiều thí sinh đã nghĩ ngay đến Chiến thắng của trận “Điện Biên Phủ trên không” năm 1972 và Thắng lợi Hiệp định Paris, nhưng trực tiếp phải là Chiến thắng của trận “Điện Biên Phủ sai với đáp án.
Câu 4 thì rõ ràng đã xuất hiện một cái bẫy với cụm từ “lớn nhất hành tinh”. Phần lớn học sinh sẽ nghĩ là Liên Hợp Quốc.
Với đáp án và đề thi này, học sinh có thể làm đúng nhưng soi vào đáp án lại thành sai.

PGS.TS Phạm Quốc Sử: Cần dũng cảm nhận sai về quan điểm đối với môn Sử

Tư tưởng chỉ đạo dạy Sử đã cũ
Từng là thầy của sinh viên khoa Lịch sử của Trường  ĐHSP Hà Nội, ông có thể nói rõ hơn vấn đề của giáo viên dạy sử ở phổ thông hiện nay?
Thực tế, chất lượng dạy học Lịch sử ở trường phổ thông hiện nay rất đáng lo ngại. Đây là sự thật, có kiêng nể cũng không nói khác được. Điều này có nhiều nguyên nhân.
Tôi không nghĩ SGK quá nặng kiến thức, bởi chả lẽ chúng ta cứ nói với các em những điều ngô nghê mới hợp với lứa tuổi sao? Vấn đề là ở chỗ sách viết không hấp dẫn, và nói thẳng là không khách quan, nặng về số liệu mà không nâng tầm nhận thức cho người học.
Chương trình mới nặng vì bài học được giải quyết với số giờ dạy cực kỳ hạn chế trong tuần khiến cho cả thầy lẫn trò đều thấy vất vả, nặng nề.
Đội ngũ dạy có vấn đề. Các thầy cô chịu nhiều thiệt thòi ngay từ khi còn trong quá trình đào tạo ở đại học, đó là chương trình đào tạo đại học khá nghèo về tri thức văn hoá, chỉ có chuyên môn sử trần trụi, mà cũng không thật khách quan, khoa học.
Bởi thế, phông văn hoá chung của họ còn nghèo, cộng với kiến chuyên môn không thật sâu, không đầy đủ thì không thể giảng hay được. Trước kia việc đào tạo liên ngành Văn-Sử cũng có cái hay của nó, mà nhờ thế mà các thầy cô được phân công dạy sử có kiến thức văn hoá toàn diện hơn
Trên thực tế, một số trường phổ thông, không ít thầy cô đã cố gắng đầu tư nhiều để nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp giảng dạy, nhưng phần lớn còn lại vẫn chưa có chuyển động.
Hiện nay người ta nói nhiều đến trình chiếu, giáo án điện tử, đến những phương tiện hỗ trợ hiện đại cho quá trình dạy học môn Sử. Nhưng tôi cho  
Đã đến lúc phải vứt bỏ cách nghĩ học lịch sử chỉ đơn thuần để khơi gợi niềm tự hào dân tộc đi. Và hoàn toàn không sợ mất niềm tin. Mất niềm tin làm sao được. Chính nhân dân, xã hội, báo chí đã nói, đã nhận thức ra điều đó từ lâu rồi. Chỉ thiếu sự dũng cảm để thay đổi thôi. Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn KHXH khác nữa-PGS Phạm Quốc Sử.
rằng, kiến thức của người thầy và phương pháp, tác phong giảng dạy vẫn là quan trọng. Một khi thầy cô đã uyên bác thì giờ giảng nhất định sẽ hay. Còn khi kiến thức què cụt thì phương tiện mấy cũng vô ích. 
Nhưng giáo viên phổ thông không thể là người gánh hết trách nhiệm. Còn người biên soạn SGK, của các trường đại học, rồi chương trình, và cao hơn thế là quan điểm, mục tiêu giáo dục, những vấn đề ở tầm vĩ mô. Đừng bắt giáo viên phổ thông phải gánh hết trách nhiệm, bởi dù sao họ vẫn là người thực hành sự chỉ đạo mang tính pháp lệnh từ bên trên.
Có người nói môn  sử đã bị chính trị hóa, trở thành môn thuộc nhóm “giáo dục công dân” về lòng yêu nước, truyền thống tốt đẹp bằng những trang sử hồng. Ý kiến của thầy về vấn đề này như thế nào?
Đúng là như thế. Đó là điều khó bác bỏ. Môn Lịch sử là một môn khoa học đích thực, nhưng bị biến thành một môn giáo dục thuần tuý. Tại sao lại quan niệm môn Lịch sử thuần tuý chỉ là môn học giáo dục về lòng yêu nước và tinh thần tự tôn dân tộc. Đây là một cách nghĩ rất cũ và lệch lạc.
Môn Lịch sử cần phải được nhận thức lại, cũng như phải đánh giá lại vị thế của nó trong nhà trường.
Nếu tuyệt đối hoá khía cạnh giáo dục của nó, hay lợi dụng nó làm thay cho việc tuyên truyền thì chỉ khiến cho nó nghèo nàn đi và dễ bị chán, bị đơn giản hóa. Vì nó còn mảng lịch sử thế giới, nó còn phải nói đến những sự thật cay đắng không đáng học, nhưng phải đúc rút kinh nghiệm cho đời sau, hay những sự thật đã bị vùi lấp cần phải làm sáng tỏ…
Bởi thế, đã đến lúc phải vứt bỏ cách nghĩ học lịch sử chỉ đơn thuần để khơi gợi niềm tự hào dân tộc đi. Như thế chỉ cần học thuộc những bài SGK được biên soạn theo chủ định là đủ. Khó mấy cũng nhớ được, nhưng sẽ rất chán. Môn  Lịch sử không phải như vậy, người ta mới chỉ khai thác nó một cách hời hợt và chủ quan thôi. Nó thực sự rất hấp dẫn, hấp dẫn tự thân như nó vốn dĩ như thế.
Phải thay đổi chứ không phải là chỉ sửa đổi trong quan điểm nhận thức về môn này. Nếu cứ sửa chữa vá víu, không thay đổi nhận thức, mà chỉ sửa chữa sách giáo khoa thì rất tốn tiền bạc mà chất lượng giáo dục vẫn không tốt lên. Tuy nhiên, đây không phải chỉ là việc của người biên soạn SGK, mà ở cấp cao hơn, ở hệ thống quan điểm giáo dục.
Liệu sự thay đổi này có ảnh hưởng đến niềm tin của xã hội vào những giá trị mà lịch sử trước đó đã tạo ra?
Hoàn toàn không. Mất niềm tin làm sao được. Chính nhân dân, xã hội, báo chí đã nói, đã nhận thức ra điều đó từ lâu rồi. Chỉ thiếu sự dũng cảm để thay đổi thôi. 
Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa.
Cách đây 3-4 năm, có hội nghị về giảng dạy lịch sử trong trường phổ thông, có mặt các nhà khoa học đầu ngành báo cáo, phát biểu nhưng lại không có người chức trách cao trong ngành giáo dục đến dự.
Mọi ý kiến trao đổi trong giới sử sôi nổi thế nhưng rồi cũng chìm đi vì bên trên chưa chuyển động. 
Nhưng bây giờ, đã đến lúc cần phải thay đổi. Tâm huyết của các giáo sư chưa hết, lòng yêu nước trong nhân dân vẫn chảy mạnh, niềm tự tôn dân tộc của thanh thiếu niên vẫn không hết, nỗ lực của Bộ, của Trung ương vẫn rất lớn, nhưng chưa có chuyển biến. Ấy là bởi ta còn lúng túng giữa sửa chữa hay thay đổi. Không sửa chữa nữa, phải thay đổi thôi. Ta đã sửa mấy chục năm rồi còn gì.
Xin cảm ơn ông!
  •      Nguyễn Hường (thực hiện)

05/08 India may disappoint Vietnam on S. China Sea


9 Comment(s)Print E-mailChina.org.cn, August 5, 2011
Adjust font size: 
Media reports said that Vietnam and India recently stepped up efforts to strengthen their naval ties. Vietnam will allow Indian naval warships to drop anchor at its Nha Trang port in southern Vietnam. In addition, India will offer naval facilities for training and capacity-building for Vietnamese forces.
Indian missle destroyer
Indian missle destroyer 


When asked why Vietnam invited the Indian navy to establish a permanent military presence at Na Thrang port in Southern Vietnam, Ye Hailin, a researcher with the Chinese Academy of Social Sciences, said that it is difficult to say whether India will actually send ships to the port.
"I believe that it is another attempt taken by Vietnam to exert pressure on China," Ye said in an interview with China National Radio. "Vietnam hopes to establish military ties with many other countries so that it can counter China in the South China Sea with more confidence," Ye said.
India may not need to send ships to the port to serve its strategic interests, Ye said. India responded favorably to Vietnam's offer because it wants to make other Southeast Asian countries feel that India can play a role in the South China Sea. As a player, it doesn't need to take any specific responsibilities. The step could simply be a mechanism for India to project global sea power.
But India has also made clear that it is not realistic for it to act as a global naval power in its present financial position, Ye said. Projecting global sea power requires a global military presence, which India currently does not have, Ye said.
To India, the Indian Ocean and the waters from the Arabian Sea to Hormuz Strait are more important, Ye added. India is neither willing to nor has the ability to extend to the South China Sea and build a military presence there.
No matter how many countries Vietnam chooses to ally with, it cannot change a basic fact: its military force still lags far behind China's, Ye said.
If Vietnam chooses to resolve the South China Sea disputes by force, Ye continued, its allies would not be able to protect it. India likely formed its alliance on the understanding that China and Vietnam will not likely enter into large-scale armed conflict. But if Vietnam were to go too far and engage China militarily, India would likely be the first to leave, Ye said.
Vietnam's military alliance strategy is only an attempt to put pressure on China, Ye said.

Indian missle destroyer
Indian missle destroyer 

Indian fleet
Indian fleet 

Indian fleet
Indian fleet 



05/08 Truyền thông 'tấn công' TS Cù Huy Hà Vũ

Cập nhật: 08:19 GMT - thứ sáu, 5 tháng 8, 2011
Bên ngoài phiên tòa xử CHHV tại Hà Nội ngày 4/8/2011
Em gái và vợ của luật sư Hà Vũ giương biển phản đối bên ngoài phiên toà xử tại Hà Nội ngày 4/8/2011
Sau phiên tòa phúc thẩm ngày 2/8/2011 xét xử ông Cù Huy Hà Vũ, truyền thông Việt Nam đã đăng nhiều tin bài nhằm vào cá nhân ông, đi đầu là phóng sự của kênh VTV1 tối 4/8.
Kênh VTV1 của Ban thời sự truyền hình Việt Nam đã phát phóng sự dài 15 phút có tên 'Sự thật về hành vi vi phạm của Cù Huy Hà Vũ' trong bản tin thời sự buổi tối, hai ngày sau khi phiên toà kết thúc.
Phóng sự này có trích dẫn nhiều nhân vật kể cả chính quyền và người dân thuật lại phiên xử, mà họ cho là "công bằng và khách quan", đồng thời thuật lại các cáo buộc đối với ông Cù Huy Hà Vũ.
Ngoài nội dung chính là diễn biến sự việc xung quanh phiên toà, ban biên tập của VTV1 đã tích cực khai thác các khía cạnh cá nhân của ông Vũ.
VTV1 trích lời ôngTrần Mạnh Quân, chủ tịch UBND phường Điện Biên: “Chúng tôi cho rằng là quan hệ với họ hàng, với gia tộc, nhất là quan hệ với anh em (của ông Cù Huy Hà Vũ) là không được tốt.”
“Lúc sinh thời, ông Cù Huy Cận cũng đã lên phường gặp chúng tôi rất nhiều lần và đã khẳng định là tôi sinh ra thằng con bất trung, bất nghĩa và bất hiếu”, ông Quân nói.
VTV1 dẫn lời một vài người hàng xóm sống ở phường Điện Biên Phủ, nói rằng họ gọi cách ứng xử của Cù Huy Hà Vũ là “thiếu văn hoá” và “thằng cha hung hăng và láo lếu”.
Phóng sự truyền hình này sau đó nhanh chóng được đưa lên trang mạng của Đài truyền hình Việt Nam.

Chiêu bài nhân cách?

Trong khi đó cũng hôm thứ Năm 4/8 báo Công an Nhân dân của Bộ Công an đã có bài 'Cù Hà Huy Vũ và chiêu bài nhân cách' của tác giả Quý Thanh.
Cây bút này của báo Công an từng thu hút chú ý khi viết bài chỉ trích Giáo sư Ngô Bảo Châu và gọi ông là "ngộ nhận".
Bài báo tự nói là cung cấp thêm "sự thật" về con người Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ để đánh giá về ông, vì "sự nhầm lẫn về nhân cách sẽ tạo ra những hệ lụy trầm trọng đối với những giá trị đạo đức chung cũng như đối với nhận thức của mỗi cá nhân".
Trong đó, tác giả đã dùng những cụm từ như “phản bội tín điều”, “kẻ hoạt ngôn”, tầm thường và nhỏ mọn” hay kẻ "tính toán cá nhân"... để mô tả ông Vũ.
Bài báo cũng thoáng nhắc đến vụ kiện đồi Vọng Cảnh nhưng lại bỏ sót vụ ông Hà Vũ đâm đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Các sự vụ mang tính cá nhân của ông Vũ cũng bị mang ra mổ xẻ, như việc ông 'không có đóng góp' trong khi vẫn lĩnh lương của nhà nước; hay lá đơn khiếu nại của cố nhà thơ Cù Huy Cận gọi ông Vũ là kẻ phản bội cha mình.
Tác giả Quý Thanh kết luận: "Vũ đã là một kẻ phản bội luân lý và đạo làm người. Nhưng những người lợi dụng Vũ, đau lòng thay, đã phản bội chính danh dự và trí tuệ của mình."
"Việc áp dụng chiêu bài nhân cách cho một kẻ tầm thường nhỏ mọn như vậy chỉ cho thấy mưu đồ quyền lực của những kẻ vẫn tung hô và ủng hộ Vũ."

05/08 Philippines và MILF thúc đẩy đàm phán hòa bình


Hãng Kyodo đưa tin tối 4/8, Tổng thống Philippines Benigno Aquino đã có cuộc gặp bí mật với thủ lĩnh Mặt trận Giải phóng Hồi giáo Moro (MILF) Al Haj Ebrahim Murad tại ngoại ô Tokyo, Nhật Bản.

Các nguồn tin cho biết cuộc gặp kéo dài khoảng hai giờ đồng hồ, có sự tham gia của trưởng đoàn đàm phán hòa bình của ông Aquino và MILF.

Tại cuộc gặp, ông Aquino đã đề cập tới việc "tăng cường mạnh mẽ các cuộc đàm phán hòa bình, thắp lại mong muốn chung về giải quyết hòa bình một cách nhanh chóng," cho rằng cuộc gặp này là một sự kiện lịch sử, mang đến nhiều hy vọng.

Hai bên đã thảo luận về các biện pháp hữu hiệu trong việc hướng tới lộ trình hòa bình, đồng thời nhất trí sẽ tiếp tục tiến hành các cuộc đàm phán vào ngày 15-17/8 tới, tại Malaysia.

MILF là nhóm vũ trang Hồi giáo lớn nhất tại Philippines, với hơn 10.000 chiến binh.

Lực lượng này thực hiện các hoạt động chống chính phủ từ những năm 1970, với mục tiêu thành lập chính quyền độc lập theo luật Hồi giáo, tại đảo Mindanao và các hòn đảo xa.

Hoạt động của MILF chống chính phủ trong hơn 40 năm qua đã khiến 120.000 người thiệt mạng, hơn 2 triệu người ở miền Nam Philippines phải tha hương.

Nhật Bản cùng Anh, Arập Xêút và Thổ Nhĩ Kỳ, là thành viên của Nhóm Tiếp xúc quốc tế, thành lập từ năm 2001.

Nhóm tiếp xúc này có vai trò hỗ trợ thúc đẩy tiến trình hòa bình giữa Chính phủ Philippines và MILF./.
(TTXVN/Vietnam+)

04/08 “Nóng” trở lại trên biển Đông


Thứ Năm, 04/08/2011, 07:30 (GMT+7)
TT - Căng thẳng trên biển Đông có nguy cơ bùng phát trở lại khi các công ty dầu khí Philippines và Trung Quốc tuyên bố sẽ thăm dò, khai thác dầu thô trên vùng biển tranh chấp này.
Khu vực khai thác dầu của CNOOC (Trung Quốc) trên một phần biển Đông   - Ảnh: www.wantchinatimes.com
Báo Philippines Star cho biết Thứ trưởng năng lượng Philippines Jose Layug vừa tuyên bố Manila đã có kế hoạch đấu thầu thăm dò và khai thác dầu trên vùng biển phía tây đảo Palawan. “Đây không phải là vùng tranh chấp. Nó nằm trong lãnh hải của Philippines” - ông Layug khẳng định và cho biết khu vực thăm dò cách xa quần đảo Trường Sa của Việt Nam và nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines.
Ông Layug cho biết Tập đoàn Khai thác dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (CNOOC) cùng hai công ty dầu khí khác của Trung Quốc cũng quan tâm đến việc thăm dò, khai thác ở khu vực này. Manila sẽ công bố các công ty thắng thầu vào năm tới, và ông hi vọng Trung Quốc sẽ không quấy rối các tàu thăm dò dầu khí của Philippines ở khu vực này.
Philippines thăm dò, khai thác ở bãi Cỏ Rong
Theo báo Manila Standard Today, Tập đoàn năng lượng Philex Mining Corp của Philippines mới đây tuyên bố từ năm tới sẽ khoan ít nhất hai giếng dầu và bắt đầu thăm dò ở khu vực Reed Bank (tức bãi Cỏ Rong thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện đang do Philippines chiếm đóng), nơi mà trước đó tàu Trung Quốc từng vài lần gây hấn với tàu Philippines.
Philex có kế hoạch đầu tư 86 triệu USD trong hai năm 2012 và 2013. “Cần phải có thêm nhiều hoạt động thăm dò ở khu vực này (bãi Cỏ Rong) - chủ tịch Philex Manuel Pangilinan tuyên bố - Đương nhiên đây là một vấn đề chính trị. Chúng tôi hi vọng các bên đòi chủ quyền sẽ cho phép chúng tôi thăm dò”.
Trung Quốc cũng đòi “chủ quyền” ở Reed Bank và từng lên tiếng phản đối việc thăm dò dầu khí ở khu vực này. Đến nay, Bắc Kinh vẫn chưa có phản ứng gì đối với kế hoạch của Philex. Tuy nhiên, hôm 2-8 tờ Nhân Dân Nhật Báo đã lên tiếng cáo buộc Philippines “không chân thành” trong nỗ lực giải quyết các tranh chấp lãnh thổ. Việc Philippines đề xuất các quốc gia Đông Nam Á đòi chủ quyền ở biển Đông cùng hợp tác để biến biển Đông thành khu vực hòa bình, hữu nghị, hợp tác... chỉ là “trò lừa đảo”. Trung Quốc “sẽ không đứng nhìn” trước việc quân đội Philippines thực hiện các hoạt động xây dựng trên một đảo tranh chấp. “Bất cứ quốc gia nào đánh giá sai lầm về chiến lược trong vấn đề này chắc chắn sẽ lãnh hậu quả nghiêm trọng” - Nhân Dân Nhật Báo lớn giọng cảnh báo.
Trung Quốc đẩy mạnh thăm dò dầu khí
Dù phản đối các nước khác, Trung Quốc lại rất tích cực thăm dò dầu khí ở biển Đông. Tân Hoa xã ngày 2-8 cho biết Trung Quốc đã thăm dò địa chất ở khu vực từ quần đảo Hoàng Sa đến Trường Sa trong thời gian từ ngày 13 đến 31-7. Trung tâm Nghiên cứu địa chất Trung Quốc (CGS) cho biết hoạt động này nhằm thiết lập hồ sơ thăm dò địa chất một cách có hệ thống trong đường địa chất dài 1.000km ở khu vực này.
Trong khi đó, CNOOC cũng đang lao vào các cuộc thăm dò trên biển Đông. CNOOC đã đầu tư giàn khoan “Dầu khí đại dương 981” với khả năng hoạt động dưới vùng nước sâu 3.000m, bởi các giàn khoan hiện tại của Trung Quốc chỉ hoạt động ở mức từ 10-300m ngoài khơi. Trung Quốc tuyên bố sẽ điều giàn khoan này đến vùng nước sâu trên biển Đông.
Tân Hoa xã cho biết trước đó giám đốc điều hành CNOOC Dương Hoa đã khẳng định CNOOC sẽ khoan 4-6 giếng khai thác trong năm 2011 và sẽ đẩy nhanh tiến độ khai thác thăm dò. Với giàn khoan “Dầu khí đại dương 981” được thiết kế chịu được bão có cường độ mạnh, CNOOC và các tập đoàn năng lượng của Trung Quốc có thể dễ dàng đưa tàu thăm dò địa chất cũng như các tàu xây dựng hạ tầng xuống các vùng nước sâu ở biển Đông. CNOOC cho biết sẽ xử lý các vấn đề khai thác dầu khí “theo quan điểm của chính quyền Trung Quốc”.
Với cục diện này, một lần nữa biển Đông sẽ không khỏi đứng trước nguy cơ trở nên nóng bỏng trong thời gian tới.
SƠN HÀ - MỸ LOAN
Tranh chấp cần được giải quyết hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế
Ngày 3-8, trả lời câu hỏi của phóng viên liên quan đến đàm phán vòng 7 cấp chuyên viên về thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Nga cho biết:
“Từ ngày 29-7 đến 1-8, tại Hà Nội đã diễn ra đàm phán vòng 7 cấp chuyên viên về thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc. Qua bảy vòng đàm phán, hai bên đã sơ bộ nhất trí với nhau về một số nguyên tắc như: các tranh chấp ở biển Đông cần được giải quyết bằng các biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển năm 1982; trong quá trình giải quyết tranh chấp, cần nghiêm chỉnh thực hiện Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC), không tiến hành bất cứ hành động nào nhằm mở rộng, phức tạp hóa tranh chấp, không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực; những vấn đề chỉ liên quan đến Việt Nam và Trung Quốc thì giải quyết song phương, những vấn đề liên quan đến các bên khác thì cần trao đổi giữa các bên liên quan.
Hai bên thỏa thuận sẽ tổ chức vòng đàm phán tiếp theo trong năm nay. Thời gian cụ thể sẽ thỏa thuận qua đường ngoại giao”.
Theo TTXVN

05/08 Ai là người giàu nhất Việt nam? Kỳ 2: Người nói với tôi có tài sản 2 tỷ đô la

Thứ 6, 05/08/2011, 17:26
Trong ấn tượng sâu đậm của tôi, Đào Hồng Tuyển là một ông chủ hào hoa. Ông bảo ông hào hoa theo nghĩa là một người rộng lượng, nhân ái, biết sẻ chia, cảm thông với người khác, nhất là những người thuộc phái đẹp
Ông thường mặc một chiếc áo sơ mi mầu hồng, lúc nào trông cũng trẻ trung, không có vẻ bận rộn, tất bật như nhiều ông chủ thời nay. Ông thường lái xe chở tôi đi, giới thiệu với tôi những nơi đang làm, đất đá còn ngổn ngang và những nơi sẽ làm trên đảo Tuần Châu.
Này là bến tàu du lịch có sức chứa 700 tàu; Này là sân Golf 36 lỗ (Liên doanh với Mỹ ); Đây là kênh nhân tạo dài 4 km giành cho các nhà tỷ phú và CLB du thuyền; Này là khu chung cư cao cấp; Hệ thống nghĩ dưỡng và Villa…
Mỗi lần đến đảo Tuần Châu , tôi lại nhớ cái lần bị bỏ lại trên hòn đảo hoang này.
Đó là vào đầu năm 1978 thì phải. Hồi đó tôi đang là phóng viên theo dõi vụ người Hoa ồ ạt ra đi …Tôi ra đảo Tuần Châu theo mấy quan chức địa phương, rồi vì mải mê hỏi chuyện người dân trên đảo, mấy quan chức địa phương tưởng tôi đã về đất liền theo tàu tuần tiểu của bộ đội biên phòng …
Một đêm ở lại trên hòn đảo hoang, bốn phía là sóng biển mênh mông. Đêm ấy tôi như không chợp mắt, nằm trong khoang thuyền của một người dân chài, tôi bị những con Dỉn cắn cho sưng tấy tay chân …Hôm sau người dân chài chở tôi vào bờ bằng con thuyền đánh cá của ông, phải đi mất già buổi sáng mới vào được trụ sở tỉnh đoàn Quảng Ninh.
Thế mà bây giờ, đảo Tuần Châu đã thành một khu du lịch nổi tiếng trong nước và thế giới. Ra đảo Tuần Châu, được ngủ trong căn phòng của một trong những biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam. Ngay cả trong giấc mơ lãng mạn nhất thời đó cũng không một ai có thể hình dung nổi.
Tôi thường nói với Đào Hồng Tuyển rằng, ông là người đầu tiên ở Việt Nam dám đắp một con đường nối đất liền với đảo.
Con đường đầu tiên nối giữa đất liền và đảo
Con đường ra đảo Tuần Châu nối liền với quốc lộ 18a dài 2.145 mét, rộng 15 mét với hai làn xe ô tô tuyệt đẹp. Ông “ Chúa đảo” Đào Hồng Tuyển – chúng tôi thường gọi vui như vậy, theo tôi là người Việt Nam đầu tiên nghĩ đến các hòn đảo hoang, nơi sẽ là những “ Thiên dường du lịch” mà sau đó mấy năm nhiều đại gia đã “ Tiến quân ra đảo” biến những hòn đảo dọc bờ biển Việt Nam thành những khu nghỉ dưỡng tuyệt vời!
Ông cũng là nhà doanh nghiệp đầu tiên xậy dựng khu nhạc nước có vũ điệu và ánh sáng lade với 12.000 chỗ ngồi thuộc loại lớn nhất Việt Nam.
Rồi câu lạc bộ Cá Heo, cá Voi trắng, Hải cẩu, sư tử Biển 2.500 chỗ ngồi với sân khấu đa năng cũng là một công trình có đầu tiên ở Việt Nam.
Đào Hồng Tuyển đã là người khai phá ra nhiều cái “ đầu tiên”, sau này dù có ai làm hơn ông, chắc thời gian cũng không thể quên người làm cái “ đầu tiên” trong làng doanh nghiệp. Lịch sử doanh nhân hẳn không quên ông về những ý tưởng đầu tiên này.
Tôi đã có một bài phỏng vấn về ông đăng trên báo. Ông cho biết, ông không phải họ Đào. Gốc gác của ông là họ Lý, một dòng họ vua chúa, quý tộc vùng Kinh Bắc, sau do những biến thiên lịch sử đã phiêu dạt nhiều nơi
(Có cả những người họ Lý sang tận Hàn Quốc, lập nghiệp, trở nên giàu có, đã về Việt nam nhận tổ tiên, mà báo chí đã đưa tin)
Ông từng là một người lính tham gia những chuyến tàu không số vận chuyển lương thực, khí giới vào miền Nam. Ông đã từng mơ trở thành một vị tướng tài, từng thấm cái nghèo, cái khổ sau chiến tranh, tài sản của ông có lúc chỉ là cái ba lô cũ sờn với mấy bộ quần áo lính và một đôi dép nhựa Tiền Phong đã bị kẻ cắp lấy mất khi ông ngủ quên trong vườn hoa Tao Đàn ngày mới xuất ngũ. Ông đã từng đi làm thuê, quét chuồng lợn cho một vị “cán bộ” …Ông bắt đầu kinh doanh từ ý tưởng gom những nhân viên “Thu dung” có học của chế độ cũ để sản xuất những chai nước khoáng đầu tiên ở miền Nam sau giải phóng. Những sản phẩn như nước khoáng Đảnh Thạch, phân bón Bình Điền …một thời cũng nổi danh và đem lại tiền bạc cho ông.
Khi ông tiến quân “ ra Bắc”, trở thành ông chúa đảo Tuần Châu, ông đã có trong tay gần chục triệu đô la. Khi ông mang số tiền đó đắp con đường vượt biển nối đất liền với đảo Tuần Châu, để biến hòn đảo hoang thành khu du lịch quốc tế nổi tiếng có người đã bảo ông “ điên”!
Tôi biết ông từ khi ông về TW Đoàn làm phó giám đốc công ty thương mại.
Nhưng biết ông nhiều là khi ông cùng chúng tôi tổ chức thành công cuộc thi Hoa hậu Việt Nam năm 2004 trên đảo Tuần Châu. Đó là cuộc thi Hoa Hậu Việt Nam đầu tiên được truyền hình trực tiếp tới hàng chục triệu khán giả trong và ngoài nước.
Tôi nhớ cái đêm, trước đêm chung kết của cuộc thi, hơn 12 giờ đêm, Đào Hồng Tuyển còn lái xe đến nơi tôi ở. Hình như ông đã biết có một vài đơn tố cáo thí sinh, trong đó có những thí sinh sáng giá. Lúc đó ông cũng lo lắng không kém gì chúng tôi. Tôi bảo ông rằng, các cuộc thi người đẹp thường có một vài trục trặc như vậy, nhưng ban tổ chức đã cẩn trọng xác minh, thường là không có vấn đề gì.
Trong đêm tổng duyệt, Đào hồng Tuyển ở ngoài sân khấu hàng giờ đồng hồ. Khi mọi người đã về nhà hết, chúng tôi vẫn ngồi lại giữa những hàng ghế trống trong màn đêm thấm lạnh, trao đổi với nhau nhiều vấn đề.
Tôi hỏi trong những người đẹp dự thi, ông “ Chấm” thi sinh nào làm hoa hậu? Ông bảo: Chấm người nào là quyền của ban giám khảo, nhưng riêng tôi tôi thấy có hai thí sinh sáng giá nhất là Nguyễn Thị Huyền và Trịnh Chân Trân.
Tôi biết ông là người có trách nghiệm và rất tế nhị. Ông yêu cái đẹp, cũng như tất cả chúng ta, yêu cái đẹp, nhất là vẻ đẹp của người phụ nữ. Ông cũng là người “chịu chơi” theo nghĩa tốt của từ này. Khi ban tổ chức đặt vấn đề muốn có một máy bay lên thẳng để quay từ trên cao đêm chung kết, ông đồng ý ngay và làm mọi cách để có máy bay. Ông còn hứng khởi cho các thi sinh và ban giám khảo lên máy bay, bay mấy vòng trên vịnh Hạ Long – kỳ quan thiên nhiên thế giới. Cuộc thi hoa hậu Việt Nam 2004 tổ chức tại Tuần Châu thành công tốt đẹp trong đó có sự đóng góp không nhỏ của ông.
Sau đó ông còn tổ chức một cuộc gặp 100 người đẹp nhất thế giới và 100 người giàu của Việt Nam. Đêm đó tôi có dự, nó đã diễn ra thật hoành tráng, trên bãi biển tuyệt đẹp – bãi tắm được coi là đẹp và dài nhất Việt nam, dài 6 km trên đảo Tuần Châu.
Tôi nhận thấy ông là người dám nghĩ, dám làm, cả những điều mà người thường cho là viễn vông.
Văn hóa, văn nghệ trên đảo là sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại
Ông cũng là người trong kinh doanh luôn chú ý đến yếu tố văn hóa. Trước đây ông còn nuôi cả một đội văn nghệ chuyên phục vụ cho khách đến đảo, và các bài hát chủ yếu là dân ca. Ngay cả kiến trúc của nhiều công trình trên đảo Tuần Châu ông cũng cho thiết kế theo kiểu truyền thống Việt nam.
Bên cạnh cái hiện đại, ông luôn chú ý đến truyền thống – những nét tinh hoa của nước Việt ngàn đời.
Tuần văn hóa ASEAN, cuộc thi Tiếng hát Truyền hình toàn quốc, nhiều cuộc thi Hoa hậu Việt Nam …đều được tổ chức ở Tuần Châu. Công ty Âu Lạc và khu Tuần Châu đã nhận được nhiều giải thưởng như: Khu du lịch đa năng số 1 Việt Nam, khu nghỉ dưỡng tốt nhất miền Bắc, giải thưởng kiến trúc Việt nam …
Ông cũng là đại gia có nhiều lời “ đồn thổi”! Tôi có đem một số điều thiên hạ đồn thổi hỏi ông. Người ta bảo ông nợ hàng ngàn tỷ đồng không trả được, rằng, ông đã bán đảo Tuần Châu cho Hàn Quốc?
Ông cười và khẳng định với tôi rằng hiện ông không nợ nần ai cả. Ông cũng cho biết, có một dạo ông thuê một công ty của Hàn Quốc quản lý và khai thác khu du lịch Tuần Châu, nhưng sau một thời gian, họ không làm được nên đã rút về nước.
Khi tôi hỏi Đào Hồng Tuyển rằng, có phải ông là người giàu nhất Việt nam không? Ông bảo, tài sản của ông là 2 tỷ đô la (Mỹ).
Buổi đầu tôi hơi ngạc nhiên! Hai tỷ đô la Mỹ đâu phải là nhỏ. Sao ông không lên sàn chứng khoán như nhiều đại gia khác?!
Ông nói rằng, ngoài đảo Tuần châu, với nhiều vila, biệt thự cao cấp, với nhiều công trình nghỉ dưỡng tuyệt vời bên bờ vịnh Hạ Long – Kỳ quan thiên nhiên thế giới, ông còn có nhiều đất đai ở thành phố Hồ Chí Minh và nơi khác. Ông có 14 công ty, 34 nhà máy, xí nghiệp với hàng vạn công nhân.
Ông có ba người con, cháu cả là Đào Anh Tuấn tu nghiệp ở nước ngoài về, hiện là tổng giám đốc công ty Âu Lạc. Hai cháu gái là Đào Thị Đoan Trang và Đào Thị Phương Thảo cũng đang công tác tại TP Hồ Chí Minh.
Tôi đã nhiều lần trò chuyện với chị Đỗ Minh Nguyệt, vợ ông, một người phụ nữ thật dễ mến. Người ta thường nói phía sau sự thành đạt của người đàn ông, thường có một người đàn bà. Vợ ông có lẽ là người phía sau ấy!
Có hai câu hỏi tôi định hỏi ông, nhưng không hiểu sao tôi vẫn chưa hỏi!
Đó là ông sẽ quản lý thế nào để khai thác có hiệu quả nhất khu du lịch tuyệt đẹp Tuần Châu trong thời gian khủng khoảng kinh tế khó khăn này khi mà ở đây thời tiết không cho phép khách du lịch Việt nghỉ được 4 mùa như ở Nha Trang, Đà Nẵng?
Và, vì sao Á hậu Trịnh Chân Trân, người được trao danh hiệu NGƯỜI ĐẸP TUẦN CHÂU tại cuộc thi hoa hậu Việt Nam 2004, đã về làm phó tổng giám đốc cho ông ở Tuần Châu, đã sớm ra đi như vậy?
 
Theo Dương Kỳ Anh
Tamnhin.net